Mỗi khi anh cảm thấy như mình không thể bước tiếp
Chỉ cần nắm giữ lấy tình yêu của em và em sẽ giúp anh mạnh mẽ trở lại
Nhưng anh lại sợ sẽ mất tất cả, và anh à, em không thể chạm vào con tim anh
Em không thể đối mặt với thế giới này khi nó cứ cố chia lìa đôi ta
Giờ thì không còn lối thoát nữa
Em không thể điều khiển được cảm xúc của bản thân
Bởi anh là ngọn lửa và em sẽ mãi chờ nơi đây
Anh biết tình yêu của em là thật mà
Kelly Clarkson – Anytime
___________
"Em lấy đâu ra cây đũa đó?" hắn hỏi. Giọng hắn, lần đầu tiên trong tối nay, nghe bình tĩnh nếu không muốn nói là buồn bã. "Và sao em lại ở đây?"
"Em tìm thấy cây đũa. Em phải đến," Hermione nói vô vọng. "Em thấy anh rời bữa tiệc… em biết có chuyện chẳng lành sắp xảy đến, em không thể bỏ mặc anh."
"Em không cần phải cứu tôi."
"Nếu em không làm vậy anh đã chết rồi, và em sẽ không thể tha thứ cho bản thân."
"Em đã tự do, Hermione. Sao em không đi đi?"
Hermione cố gắng ngăn những giọt nước mắt trước tông giọng gay gắt trong lời hắn nói. "Vậy anh sẽ chết!"
"Em không nghĩ thà rằng tôi chết còn hơn thế này sao?" Draco rít lên. "Việc tôi phản bội Chúa tể Hắc ám bị lộ tẩy? Hắn sẽ đến giết tôi ngay giờ đây; chết dưới tay những kẻ đồng môn thiếu kinh nghiệm còn tốt hơn thế. Sao tôi không nhận ra sai lầm của mình, Hermione, tại sao?"
Hermione lắc đầu, cảm thấy những giọt nước mắt đã đầy ứ trên bờ mi. "Draco… đó không phải lỗi của anh…"
"Lỗi của tôi. Tôi tự hại bản thân mình. Tôi chưa bao giờ quan tâm đến Thomas hay Kathryn đủ để hiểu chúng, chưa bao giờ quan tâm đến Pansy đủ để hiểu cô ấy. Chúa tể Hắc ám đã rất vui mừng khi biết tôi có một đứa con trai đến mức tôi ép bản thân mình quên đi Thomas không phải con ruột của tôi. Tôi ép bản thân mình quên đi Blaise – cha đẻ của thằng bé."
Hermione run rẩy thốt lên trước cái tên Blaise. Cô chợt nhận ra là mình chưa bao giờ nói cho Draco biết Blaise chính là kẻ đã hủy hoại cô. Tự nhiên, cô biết mình nên nói với hắn. Cô phải nói với hắn ngay lúc này. Đó là điều tối thiểu hắn xứng đáng được biết. Nhưng trước khi cô có thể mở lời, Draco đã lao về phía trước và chộp lấy cả hai cánh tay cô.
Giờ hắn vừa dựa vào cô vừa quỳ trên nền đất, nhưng cô chỉ chú tâm đến khuôn mặt hắn: vẻ hoảng loạn trong đôi mắt, sự vỡ vụn trên từng đường nét. Đây chính là hình ảnh người đàn ông đã từ bỏ mọi hi vọng.
Đúng lúc đó, mọi chuyện mà Draco từng làm sượt qua tâm trí Hermione – những lời nhiếc móc, những lời nhận xét cay độc, mọi thứ mà hắn làm với cô và tất cả nỗi đau hắn phải chịu đựng – cô không còn coi hắn là một Tử thần thực tử độc ác người đã từng khiến cô đau khổ nữa. Bức tường mà cô nhọc công dựng lên ngăn thế giới của cô và hắn sụp đổ, giờ cô coi hắn là người mà, mặc cho những nỗ lực cô lập bản thân khỏi phần "người", đã chịu đựng nhiều đau đớn hơn cô.
Và mặc dù Hermione không hi vọng bản thân mình làm vậy, cô nhận ra mình đã tha thứ cho hắn.
"Hermione," Draco thì thầm, ghì cô xuống mặt đất. "Hermione, tôi xin lỗi vì những chuyện mình đã làm. Tôi xin lỗi vì sinh ra là con của cha tôi, tôi xin lỗi vì mình đã tiếp bước ông ấy, tôi xin lỗi vì đã hủy hoại cuộc đời nhiều người. Tôi xin lỗi vì đã phản bội chính mình."
Rồi, trước sự ngạc nhiên của Hermione, một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt Draco từ từ trượt xuống gò má nhợt nhạt của hắn.
"Không," Hermione thì thầm đầy gấp gáp. "Không, sao anh phải xin lỗi? Chúng ta đều mắc sai lầm."
"Nhưng ai cũng phải trả giá cho lỗi lầm của mình, còn tôi thì chưa trả hết. Tôi trả giá cho việc yêu Iris bằng chính mạng sống của cô ấy, và tôi sắp phải trả giá cho việc đẩy đưa gia đình mình bằng chính mạng sống của tôi, nhưng tôi vẫn chưa phải trả giá cho việc đã yêu em."
"Anh đang nói gì vậy?" Hermione khẩn nài, giọng cô bắt đầu hoảng loạn. "Draco, anh sẽ không chết. Nghe em này. Anh có muốn nghe chuyện đời em không? Em từng là Hermione Granger, phù thủy tuyệt vời nhà Gryfindoor. Lúc nào cũng đứng đầu trường, làm bạn của Harry Potter, một trong những học sinh dũng cảm đã chiến đấu với Chúa tể Hắc ám ở Sở Thần Bí vào năm thứ năm.
"Và rồi… Harry mất. Cuộc chiến đã hủy hoại cuộc sống của nhiều người như em. Chúng em mất đi cả tên mình. Chúng em được biết đến dưới những con số. Em chỉ là một con số trước em gặp anh, anh đã thay đổi điều đó. Anh giải phóng em; anh đánh liều mọi thứ để làm điều đó; và anh cứu mạng em hai lần – cả hai lần đều từ tay những kẻ đồng môn trong khi anh có thể chọn cách dễ dàng hơn là để em chết. Anh đã trả đủ ọi điều anh làm rồi.
Giờ anh không thể chết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!