Tuần chuẩn bị cho bữa đại tiệc của Pansy chồng chất công việc. Hermione tạm thời không phải trông coi bọn trẻ nữa mà thay vào đó bị buộc phải tự tay mình chuẩn bị bữa tối (công việc tẻ nhạt này đã hơn một lần mời gọi cô đụng đến cây đũa gỗ nhặt được) và nghe Pansy sai bảo, người có vẻ đã lấy lại được thái độ giả tạo hợm hĩnh của mình. Thực tế, khi nào mà có những phù thủy ghé qua với lý này lý nọ, Pansy đối xử với Hermione cay nghiệt hệt những người hầu khác.
Mặc dù Hermione hiểu được thái độ kẻ cả mới hồi lại của Pansy, lần đầu tiên trong đời cô ước, mình có thể ở cùng Draco chứ không phải ai khác.
Trước khi kẻ ăn người ở trong nhà để ý thì cái ngày đó đã đến rồi. Hermione tỉnh dậy sáng đó khi tiếng quát chói tai của Pansy trôi dạt xuống phòng cô từ tầng trên, đang quở trách ông quản gia Bingley vì làm việc gì đó mà cũng không xong.
Mặc dù phần nào cô cũng muốn vùi mình xuống dưới cái chăn cóng ghét và ngủ lại, Hermione biết rằng sớm muộn gì Pansy cũng có việc cho cô làm thôi vì vậy cô cố gượng mình ra khỏi giường. Vừa chạm chân xuống đất, cô ngáp ngắn ngáp dài trước khi lê đến bên cái ngăn tủ dưới chiếc giương, vớ đại cái váy ngay trên, và tròng nó vào người. Cô cho phép mình nghía qua mặt mũi trong gương trước khi rút đũa từ chỗ giấu bí mật tít bên trong cái ngăn tủ dưới cùng, nhét nó cẩn thận vào trong váy và đi lên sảnh chính.
Đúng như Hermione đoán, Pansy đã vồ lấy cô ngay khi cô vừa đóng cánh cửa sau lưng.
"Granger, cô đã phủ kem lên món bánh pudding chưa?"
"Chưa," Hermione lầm bầm, bật ra một tiếng ngáp. Cô không thể không để ý thấy Pansy đã quay lại với việc gọi cô bằng họ.
"Có chuyện gì?"
"Không có gì," Hermione đáp lại to hơn. "Tại sao cô không dùng đến pháp thuật để làm?" cô thêm vào, thấy khó chịu.
Pansy trừng mắt nhìn Hermione mà không thèm đáp lại rồi nói, "Đi theo tôi."
Hermione miễn cưỡng theo Pansy vào phòng ăn. "Cô cần gì?" cô hỏi.
Giờ khi đã thoát khỏi những ánh mắt nhòm ngó, Pansy mới bỏ cái thái độ ra điều xuống. "Tôi biết mình đã khiến đời cô như địa ngục suốt tuần qua," cô ta nói khẽ, không nhìn vào mắt Hermione, "nhưng cô hiểu cho tôi phải không?"
" "Khiến đời tôi như địa ngục" là còn nói giảm nói tránh đấy," Hermione mát mẻ nói.
"Chỉ cần không hé răng với bất cứ ai ở bữa tiệc," Pansy rít lên. Trông khá lo lắng khi hỏi thêm, "Draco mời cô phải không?"
"Phải."
"Blaise cũng tới."
Hermione cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh khi nghe thấy tên gã, nhưng cô cố giữ vẻ lạnh tanh bên ngoài. "Vậy sao?"
"Phải," Pansy nói, trông còn lo lắng hơn. "Nghe này," cô ta thêm, nói gấp gáp, "Tôi không biết chính xác là khi nào, nhưng tôi có cảm giác Thomas sắp… họ sắp làm điều đó rồi… sớm thôi."
Phải mất vài giây Hermione mới hiểu Pansy muốn nói gì nhưng khi hiểu ra, cô thấy dạ dày mình nhộn nhạo. "Tôi vẫn chưa hỏi Draco," cô há hốc miệng hoảng hốt.
"Tối nay hãy hỏi anh ấy, Hermione," Pansy cầu xin, nghe như thể cổ sắp bật khóc. "Làm ơn, cô phải giúp tôi. Cô đã thề cô---"
"Tôi biết," Hermione ngắt lời giận dữ. "Tối nay tôi sẽ hỏi, tôi hứa."
"Nếu cô---" Pansy bắt đầu nói, nhưng lại bị cắt ngang, lần này là bởi tiếng chuông cửa reo và giọng nói thánh thót của một phụ nữ đang gọi tên cô. Tự nguyền rủa trong hơi thở, Pansy vội vã đứng dậy và đẩy Hermione sang một bên.
"Hãy nhớ lời tôi nói," cô ta rít lên qua vai trước khi đẩy cánh cửa và chạy vội về phía cửa ra vào.
Hermione nhìn cánh cửa đóng sập sau lưng Pansy, cô bật ra tiếng thở dài mà mình kìm nén từ nãy. Cảm thấy phải làm cái gì đó, cô đẩy cánh cửa dẫn vào bếp ở cuối phòng ăn. Bếp thì trống trơn vì vậy Hermione không gặp khó khăn gì trong việc xác định vị trí của món bánh pudding mà những con gia tinh trong phủ làm và bỏ lại để cô làm nốt.
Cô rút đũa phép ra và hô, "Mellitus laganum." Một lớp kem dày bắt đầu tuôn ra từ đầu đũa và Hermione dùng nó để trang trí mặt bánh pudding. Ngay khi cô cẩn thận phủ xong vòng kem cuối cùng và đút cây đũa vào túi, cô có thể nghe thấy tiếng các vị khách đang trò chuyện sôi nổi khi họ đi qua cửa chính.
Đúng lúc đó, một loạt tiếng nổ vang lên trong bếp và bảy tám con gia tinh từ đâu xuất hiện. Một trong số đó – tình cờ lại là con gia tinh đã lau dọn phòng ăn sau bữa tối đầu tiên của Hermione khi ở đây – trông kinh hãi khi nhìn thấy cô trong khi mắt nhìn đi chỗ khác, rồi chạy đến chỗ những người bạn đồng hành đang xếp thành một hàng. Chẳng có lấy một mống nào để ý đến Hermione khi chúng bắt đầu chạy đi chạy lại loanh quanh từ chỗ tủ lạnh và bàn bếp, trên đầu khệ nệ những cái đĩa to tổ chảng đầy ắp thức ăn ngon: cá nướng và bánh ba tê cật, một con heo quay to, xúc xích, chân gà, khoai tây chiên, khoai tây nghiền, đậu bỏ lò, đậu Hà Lan, nước xốt, và cùng với đó là những món tráng miệng như bánh pudding, bánh sô
-cô
-la và bánh tạc mật ong. Những chiếc đĩa trên bàn đặt cạnh những món cao lương mỹ vị khác mà mới liếc qua thì Hermione chẳng biết là gì.
Khi Hermione lơ đễnh nhìn hai con gia tinh đỡ một cái bình đựng nước to tổ chảng từ tủ lạnh ra, tâm trí cô mới trôi dạt đến nhiệm vụ nhờ Draco can thiệp vào chuyện của Thomas. Cổ họng cô khô rát trước suy nghĩ phải cố thuyết phục Draco thay đổi ý định về một chuyện mà cô còn chẳng biết rõ.
Mình sẽ xoay sở thế nào đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!