Chương 21: XXI: HỎA TỰ

Và tôi không muốn thế giới thấy mình

Vì tôi không nghĩ họ sẽ hiểu

Khi mọi thứ tan vỡ

Tôi chỉ muốn em hiểu con người tôi

Và tôi không thể kiềm lại những hàng lệ khi chúng chẳng thể nào chảy được nữa

Hay khoảnh khắc sự thật trong lời nói dối của em

Khi mọi thứ cứ như trong phim vậy

Máu chảy khiến ta cảm thấy mình đang sống

Goo Goo Dolls – Iris

_______

"Hermione?"

Cơ thể Hermione cứng lại. Dù lưng đang dựa cửa, cô vẫn biết người viếng thăm là Draco. Cô cũng biết rằng mình đang cầm một cây đũa mới (Hermione đã dành phần lớn buổi tối cố gắng thử vài bùa chú phức tạp mà mình vẫn còn nhớ được từ hồi học Hogwarts, nhưng không tiến bộ gì mấy) và nếu Draco bước thêm một bước nữa, hắn sẽ thấy nó mất.

Vội vàng, cô nhồi chiếc đũa vào túi khi quay lại, cầu nguyện rằng hắn không thấy những gì cô vừa làm. "Vâng?" cô hỏi, giọng cao hơn bình thường. Cô cố bịa ra một cái cớ cho sự đỏ mặt của mình, "tôi vừa mới mặc quần áo xong."

Draco gật đầu. May mắn thay, hắn có vẻ bị phân tâm nên không để ý thái độ đầy tội lỗi của Hermione khi hắn vươn ra nắm tay cô. Trong vài giây ngắn ngủi, Hermione nghĩ có lẽ hắn đã thấy cô cầm đũa và tính đòi nó lại nhưng hắn bảo, "Em đã cho Thomas và Kathryn ngủ chưa?"

"Rồi," Hermione đáp lại, giọng bình thường hơn khi biết chắc Draco không để ý tới vẻ mặt tội lỗi của mình. "Hai đứa đã ngủ rồi, có lẽ vậy."

"Vậy đi với tôi. Có vài thứ tôi muốn cho em thấy."

Hermione chớp mắt, nhưng Draco đã nắm chặt tay cô và kéo theo hắn. Cô làm theo. "Anh dẫn tôi đi đâu thế?" cô hỏi khi cả hai leo lên bậc thang đá phủ bụi dẫn tới lầu một và bắt đầu bước tới cầu thang chính.

Draco không trả lời, mà vẫn giữ khuôn mặt sắt đá khi bước một lần hai bậc.

"Chúng ta đang đi đâu đây?" cô lặp lại khi Draco không dừng lại ở lầu hai và cứ tiếp tục đi lên tới lầu ba.

"Tôi muốn em thấy vài thứ," hắn đáp thẳng thừng.

Tôi biết," Hermione trả lời khó chịu khi cô cố bắt kịp bước chân lẹ làng của hắn. "Anh nói với tôi điều đó vài lần rồi, cảm ơn."

"Và em cũng đã hỏi tôi chúng ta đang đi đâu cũng khá nhiều lần rồi đấy," hắn cáu kỉnh. "Kiên nhẫn, chúng ta sắp tới rồi."

Hermione chìm vào im lặng khi cô đuổi theo Draco trên những bậc thang còn lại. Khi họ tới lầu ba, hắn bắt đầu bước dài không do dự về phía hành lang bên phải. Mắt hắn dò xét bức tường như đang tìm kiếm một thứ gì đó; cuối cùng, hắn đã tìm thấy thứ mình cần kiếm và dừng trước tấm thảm thêu hình hai con rồng.

"Tôi tưởng – tôi tưởng tôi không được đến tầng lầu này chứ," Hermione lo lắng, cố cư xử như thể mình chưa bao giờ thấy những tấm thảm dệt công phu xung quanh. Thế nhưng, Draco chẳng để tâm gì đến cô mà chỉ nhìn chăm chăm vào tấm thảm. Một lúc sau, hắn với tay và đẩy cái núm tròn nhỏ mà Hermione biết trước là thứ kích hoạt cánh cửa bí mật.

Không nghi ngờ chi, tấm thảm sáng lên với tiếng roẹt không rõ để lộ ra lối vào căn phòng bí mật. Không nói một lời, Draco nắm chạy tay Hermione và kéo cô qua những sợi len lơ lửng trước lối vào. Khi họ đã bước vào trong, bức tường lập tức biến mất khỏi tầm nhìn phía sau họ, không để lại bằng chứng gì cho thấy nó từng ở đấy vài giây trước đó.

"Em là người đầu tiên tôi đưa tới đây," Draco nói dứt khoát, phá vỡ sự im lặng giữa hai người.

Hermione nuốt khan và gật đầu. Cô cố nói điều gì đó, nhưng những con chữ cứ lạc mất nơi đầu lưỡi và cô chỉ còn cách nhìn chằm chằm vào những bức vẽ và tượng xung quanh mình với sự kinh ngạc xen lẫn tò mò giả tạo.

"Tất cả đều là Iris," Draco giải thích.

"Nhưng vì sao?" Hermione hỏi, bày tỏ nỗi thắc mắc cứ treo lơ lửng nơi đầu lưỡi kể từ khi cô khám phá ra căn phòng bí mật. "Tại sao anh lại giấu tất cả những… thứ này ở đây?"

Draco thở dài và bắt đầu bước chậm rãi xung quanh căn phòng, để ánh nhìn của mình lang thang hết bức chân dung này đến bức khác. Cơ gò má hắn giật nhẹ khi hắn ngang qua bức tranh Iris mà Hermione đang dừng lại để xem xét, nhưng rồi hắn tiếp tục. Có lẽ một phút đã trôi qua khi cuối cùng hắn cũng mở lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!