Chương 20: XX: TRỌNG TỘI

Tay gã chậm rãi lần mò xuống người cô… Cảm giác nhộn nhạo chạy dọc khắp sống lưng khi gã trơn mớn làn da trần của cô nhẹ nhàng như thể gã còn không có đó…

Mắt Hermione mở toang và cô bật dậy. Tấm thân phong phanh của cô run lên khi cái lạnh ám bụi từ giường phả vào, nhưng cô thở phào khi phát hiện ra kẻ lạ mặt trong giấc mơ không có ở đây.

Thở dốc, Hermione vén những lọn tóc ra khỏi mặt và ngạc nhiên khi thấy mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô đưa tay lên ôm trán rồi đạp tung chăn ra, đứng dậy và lao về phía chiếc gương.

Trông còn kinh khủng hơn mình nghĩ, cô nghĩ mệt mỏi. Vì đã hàng tháng trời không cắt tóc nên giờ mớ tóc của Hermione rối bù lên. Những thâm quầng dưới mắt trở nên rõ mồm một và da cô thì mang sắc thái của cháo đặc nấu nhuyễn khiến cô trông càng mệt mỏi và căng thẳng hơn.

Hermione uể oải dụi mắt trước khi quay trở lại với chiếc gương và đúng lúc đó, cô phải kìm nén tiếng thảng thốt, khi khuôn mặt hiền hậu của một người phụ nữ lại hiện lên trên mặt gương.

"Buổi sáng tốt lành!" chiếc gương nói vui vẻ. Rồi nó bắn một cái nhìn quở trách về phía Hermione và hỏi, "Tôi đang định hỏi cô đây… Sao trông cô tiều tụy như vậy?"

"Căng thẳng," Hermione đáp, ngáp ngắn ngáp dài. "Căng thẳng và do phải chạy theo lũ trẻ cả ngày." Cô ngồi lên chiếc ghế đẩu cũ kĩ bằng gỗ ngay trước chiếc gương và chống tay dưới cằm.

Chiếc gương bật ra mấy tiếng tút tút rồi nói, "Này, không lý do lý trấu gì hết. Nhưng điều gì đã khiến cô gái đáng thương này bận lòng đến mức không còn quan tâm đến bản thân thế này?"

"Không có gì," Hermione đáp gay gắt.

Cô nhận một cái trừng mắt từ chiếc gương trông hao hao những cái trừng của bà Weasley đến mức cô không còn biết gì hơn là nói cho nó sự thật. Cô lầm bầm, "Có

-khi

-Draco

-yêu

-tôi

-và

-tôi

-chẳng

-biết

-phải

-làm

-gì."

"Xin lỗi, tôi e rằng mình không nghe rõ."

Hermione nhắc lại câu đó thật lớn, thậm chí còn nhấn nhá từng từ một. Bầu không khí yên lặng bao trùm khi cô kết thúc.

"Ừm," chiếc gương nói sau vài phút, "tha lỗi cho tôi nhưng tôi đã nghĩ chuyện này rốt cuộc rồi sẽ đến."

"Không phải cả bà nữa chứ!" Hermione hét toáng lên khó chịu. "Pansy cũng nói y chang. Tại sao ai ai cũng biết điều này sẽ đến ngoại trừ tôi? Tôi đồ rằng bà có khả năng đoán trước tương lai."

"Tôi cũng biết Pansy nói thế," chiếc gương nói thản nhiên. "Tôi chứng kiến mọi chuyện cho dù cô không thấy tôi ở đây. Tôi nhận ra điều đó trước cô, lần đầu tiên cậu ấy bước vào căn phòng này và chỉ nhìn cô, tôi đã biết tất cả.

"Nhưng làm thế nào?"

"Chuyện này không dễ gì mà giải thích cho cô được, cô Granger. Đó chỉ là linh cảm của tôi."

"Nếu nó hiển nhiên như những gì bà nói," Hermione nói tuyệt vọng, "Làm sao nó có thể không… đúng? Ý tôi là

--- sao một điều tự nhiên có thể sai được?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!