Đúng sáu giờ, Hermione đến phòng ăn. Khi cô bước vào căn phòng rộng rãi, cô thấy Draco, Pansy và hai đứa trẻ đã yên vị ở chiếc bàn ăn dài.
Nhìn những đứa trẻ
- cô không thể không nở một nụ cười
- chúng chính là hình ảnh phản chiếu của cha mẹ chúng. Cậu con trai, hình như là đứa lớn hơn, mang mái tóc vàng sẫm màu của mẹ và đôi mắt xanh biển lấp lánh, còn cô con gái ngồi đối diện thì có mái tóc bạch kim thẳng và đôi mắt xám sâu hút của Draco. Lúc đó, hai đứa trẻ đang cười đùa và ném những tấm khăn ăn vào nhau.
Thật khác xa so với bố và mẹ chúng, Hermione nghĩ thầm và chuyển ánh nhìn qua Draco và Pansy. Mỗi người ngồi một bên và có vẻ như cả hai đang cố gắng để không nhìn mặt đối phương.
Khi Hermione khẽ hắng giọng để thông báo cho gia đình họ sự xuất hiện của mình, tất cả đều im bặt. Đứa con trai nhìn về phía Hermione với đôi mắt mở to và thì thầm thật lớn với Pansy. "Mẹ ơi, ai vậy?"
"Đây là người hầu mới của chúng ta, Tommy," Pansy đáp, mỉm cười với thằng bé. Thật ngạc nhiên là Hermione để ý thấy kẻ thù cũ của mình có vẻ rất yêu quý những đứa con, trái ngược với Draco, người hoàn toàn tảng lờ những nỗ lực của cô con gái trong việc lôi kéo sự chú ý của ba mình. "Ngồi xuống đi," Pansy nói với Hermione, vẩy tay về phía đầu bên kia của chiếc bàn.
Hermione tiến thêm một bước, nhưng Draco đã giơ tay ngăn cô lại. "Không, Máu Bùn sẽ ngồi dưới sàn."
"Nếu anh đã nói vậy," Pansy đáp lại, quay về phía cô con gái để cột tóc cho cô bé.
Hai má Hermione nóng bừng lên, cô không biết mình phải làm gì trong tình huống này. Mình không thể để hắn ta hạ nhục mình như thế, một phần trong cô lên tiếng. Nhưng khi Draco bắt đầu đứng dậy, cô vội vàng ngồi thụp xuống sàn dựa mình vào tường. Phần lý trí trong cô đã chiến thắng, một lần nữa.
Bữa tối trôi qua trong yên lặng. Hermione buộc phải ngồi dưới sàn và được ột chút thức ăn để trên một cái đĩa bẩn. Hầu hết thời gian cô chỉ nhìn chằm chằm vào chỗ thức ăn đó mà không động đến chúng, mặc cho dạ dày cô đang kêu gào thảm thiết. Mình không thể để hắn có được niềm vui thích khi thấy mình ăn như một kẻ hành khất đường phố mạt hạng.
"Pansy, hãy dẫn Thomas và Kathryn ra ngoài một lát. Anh muốn nói chuyện với con Máu Bùn đây một mình."
Pansy gật đầu vâng lời và nắm lấy tay hai đứa trẻ nhỏ, cả ba người họ lướt nhanh ra khỏi phòng. Khi bọn họ đã đi cả, Hermione từ từ quay mặt đối diện với Draco, cẩn trọng để không để lộ vẻ sợ hãi đang trào dâng.
Hắn đứng dậy và tiến về phía cô. Khi chỉ còn cách vài inch, hắn hạ thấp giọng một cách nguy hiểm, "Ăn ngay."
"Không."
"Thử nhắc lại xem?"
"Không, Malfoy, tôi sẽ không ăn."
Draco tóm lấy gáy cô và ghì mặt cô xuống sàn nhà một cách thô bạo. "Giờ thì cô có ăn không?" hắn thì thầm vào tai cô.
Hermione nghiến chặt răng trong đau đớn. Nhưng rồi cô cũng thở dốc ra, "Không."
"Tốt lắm," hắn nói, thả tay ra khỏi cô. "Tôi mong chờ được gặp cô vào tối mai."
Hắn bật tách ngón tay và ngay lập tức một con gia tinh nhỏ bé lao vào phòng. "Dọn sạch sẽ," hắn nói đơn giản. Rồi, không thèm nhìn Hermione thêm, hắn rời phòng.
Hermione theo dõi trong câm lặng khi con gia tinh lăng xăng dọn dẹp, nhặt đĩa và chén lên. Nó thận trọng lảng tránh việc nhìn Hermione, như thể nó quá tốt đẹp so với cô.
"…ở nấc cuối cùng của bậc thang đặc ân, cô sẽ phải tuân theo mệnh lệnh của bất cứ ai…" cô thầm thì thật to với chính mình, nhớ lại những lời nói trước đó của Draco.
Mình đã bị đày đọa xuống mức nào đây? Chẳng lẽ mình vô dụng đến mức một con gia tinh cũng cao quý hơn mình sao?
Đứng thẳng dậy, Hermione chậm rãi tiến về phòng mình. Cô đặt mình xuống mặt giường cứng, và cố gắng chìm vào giấc ngủ. Sau nhiều lần trở mình, cô cũng trượt vào vô thức. Tuy nhiên, ngay cả trong giấc mơ, cô cũng không thể tìm thấy sự giải thoát khỏi những suy nghĩ đang quấy rầy mình...
"Dừng lại!" Hermione vai nài, gò má đầy nước mắt chảy thành vệt và mắt cô nhắm nghiền trong đau đớn. Cô cố gắng đẩy gã đi, nhưng gã tảng lờ những nỗ lực của cô và thúc vào trong cô một cách không thương tiếc.
"Im đi, Máu bùn, mày biết là mày thích thế mà," gã gầm gừ. Mái tóc rối bù của gã rơi xuống che khuất đôi mắt, và trong một khoảnh khắc, Hermione tưởng rằng gã đàn ông đang làm cho cơ thể cô như muốn tách rời làm đôi không phải con người mà là dã thú.
Cô nức nở khi gã tiếp tục mò mẫm cơ thể cô, bàn tay thô bạo như giấy giáp của hắn bấu vào da cô. Cơn đau đang chiếm lĩnh cơ thể cô quả thật quá sức chịu đựng; tất cả mọi chỗ từ vai trở xuống đều đau dữ dội, và cô cảm thấy máu của chính mình nhớp nháp trên đùi. Cô không thấy khoái lạc, chỉ có sự đau đớn cực độ và cảm giác ghê tởm tràn ngập.
Gã thô bạo nắm lấy cánh tay cô, khiến cho làn da nhạy cảm thâm tím lại ngay tức khắc. Cô bật khóc vì đau đớn, gã tát cô để bắt cô ngậm miệng lại. Bàn tay trái của gã để lại một dấu ửng đỏ hình lòng tay trên má cô khi cô cố gắng tưởng tượng mình đang ở một nơi nào đó khác, với ai đó khác, bất cứ thứ gì có thể giúp cô trốn tránh sự tra tấn này.
Cô sẽ không bao giờ quên được gã đàn ông đã lấy đi trinh tiết của mình theo cách ấy… Không có ngày nào trôi qua mà cô không nhớ…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!