Chương 19: XIX: ĐAM MÊ TỘI LỖI

Sau khi Hermione nhận ra hình ảnh được khắc trên chiếc khuy trên cùng của món quà mới nhất từ Draco, cô nhanh chóng lôi tất cả váy áo ra để kiểm tra khuy áo. Rõ ràng, có một bông hoa tương tư được tạc trên mỗi chiếc. Hermione đoán lý do cho điều này là bởi tất cả những phục trang đẹp đẽ này từng thuộc về chính Iris.

Ý tưởng mặc lại món đồ của một người đã khuất ban đầu khiến Hermione rờn rợn. Nhưng sự tò mò cuối cùng cũng đã vượt lên trên sự bất tiện của cô, và giờ cô thực sự nóng lòng muốn biết tại sao Draco muốn cô biết được rằng mình đang mặc những chiếc váy cũ của Iris khi cô mở cánh cửa phòng mình và chuẩn bị lên lầu để gặp hắn.

Hermione bước hai bậc một lúc khi cô lên đến đầu cầu thang. Cô không chỉ háo hức muốn biết thêm về những chiếc váy, mà còn bởi cô muốn đối diện với Draco sau sự kiện xảy ra hai đêm trước. Mặc dù, phải thừa nhận rằng, tình huống này khá là đáng hổ thẹn, Hermione cần phải biết rồi họ sẽ ra sao. Liệu mối quan hệ chủ tớ của họ (hay, như hắn từng nói, "ông chủ và người hầu") có thay đổi gì không?

Khi Hermione đặt chân vào căn phòng lờ mờ sáng, cô thấy nó hệt như những gì mà mình nhớ. Điểm khác biệt duy nhất là hàng loạt những ngọn nến đỏ thẫm đã bị thế chỗ bởi loại có màu xanh nhạt. Tất cả trừ một ngọn hình đóa hồng, cái mà, thật đáng ngạc nhiên là không hề bị hao mòn dù hàng tháng đã trôi qua. Hermione ngờ ngợ rằng pháp thuật đã ngăn không cho ngọn nến này tan chảy.

Vì Draco vẫn chưa tới, Hermione ngồi xuống cạnh giường. Cô khẽ rùng mình khi những kí ức đau thương dội về. Cố gắng đẩy chúng ra khỏi đầu, cô đan đi đan lại hai bàn tay. Cô không rõ mình mong đợi điều gì, liệu có phải Draco muốn cô lên đây để thảo luận về chuyện xảy ra trên mái nhà, hay còn vì mục đích khác?

"Chào."

Hermione ngẩng mặt lên trước giọng nói của Draco. Hắn đang đứng ở đây trước mặt cô, mặc cùng một bộ đồ đen tuyền mà hắn vẫn mặc thường ngày. Mái tóc hắn khẽ ôm lấy khuôn mặt và hắn có vẻ mệt mỏi khi đóng cánh cửa lại sau lưng, tiến về phía Hermione và biến ra một chiếc ghế để ngồi.

Họ chỉ nhìn nhau chằm trong vòng vài phút. Hermione khó mà không thấy được sự khác nhau so với cuộc chạm trán đầu tiên của họ; lúc đó, Draco không bỏ lỡ một cơ hội nào để hành hạ cô cả về thể xác và tinh thần. Hắn hành động như một kẻ không có trái tim, như hầu hết những phù thủy thuần chủng mà Hermione đã làm việc cho. Giờ thì, Draco trông không còn sức sống, như thể hắn chẳng thể lấy hơi sức đâu mà ném những lời phỉ báng vào cô.

"Về... đêm hôm trước..."

"Chuyện đó đáng lẽ không nên xảy ra," Hermione buột miệng. Cô đỏ bừng mặt, mím chặt môi, và lại chằm chằm nhìn Draco.

Không như cô nghĩ, Draco chỉ nhún vai. "Tôi cũng chẳng biết nữa," hắn nói vẻ buồn tẻ.

"Ý anh là gì khi nói không biết?" Hermione hét toáng lên. "Chẳng phải rất rõ ràng sao? Chúng ta hôn nhau. Dù không nên. Chúng ta là hai kẻ ghét nhau cay đắng và sẽ chẳng bao giờ có thể ở bên nhau. Vậy nên hãy quên chuyện đó đi được không?"

"Đừng cho rằng em hiểu thấu lòng tôi."

"Anh

---gì cơ?"

"Khi tôi nhìn thấy em... thật khó để... tôi không thể diễn tả được. Em rất giống Iris. Không chỉ vẻ bề ngoài mà cả tâm hồn bên trong. Giống như em, cô ấy cũng mạnh mẽ, cứng đầu và tràn đầy niềm tin, nhưng cùng lúc, cô ấy cũng mong manh dễ vỡ. Chỉ là rất giống em."

"Nhưng điều đó không có nghĩa là anh có cảm tình với tôi, phải không?! Bởi vì nó chẳng đi đến đâu cả. Ý tôi là... anh không có cảm giác đó. Và khi anh nói với tôi rằng tôi không nên để cho người khác biết chuyện---"

"Em thực sự tin rằng tôi không có chút tình cảm nào với em sau những gì mà tôi đã làm ư?"

"Những gì anh đã làm?!" Hermione bùng nổ. Cô đột nhiên đứng bật dậy. "Như việc gì? Bạt tai tôi? Nói tôi là kẻ vô dụng, rằng tôi không có quyền làm người? Cưỡng đoạt tôi? Ôi làm ơn. Những biểu hiện đó khó có thể là của kẻ đang yêu."

"Ngồi xuống đi."

Những lời nói ra không hề giận dữ. Chúng không to hay mang tính ép buộc, nhưng chẳng hiểu vì sao Hermione cảm thấy phải nghe theo, vì vậy cô ngồi xuống ngay lập tức. Mặc dù cô vẫn còn giận dữ vì sự mâu thuẫn trong những lời hắn nói, cô quyết định sẽ lắng nghe những gì hắn sắp giãi bày.

"Có phải em nghĩ, vào ngày đầu tiên tôi gặp em, tôi đã muốn yêu em ngay lập tức? Khi tôi thấy được những nét tương đồng giữa em và cô ấy, có phải em nghĩ tôi đã tự nhủ mình hãy yêu em? Không, đáng ngạc nhiên thật đấy, nhưng tôi đã nghĩ những điều trái ngược. Tôi biết đó là bởi mình đã vẽ nên nhiều nét tương đồng giữa hai người đến mức tôi nuôi dưỡng những tình cảm như vậy. Và tôi đã làm gì?

Tôi đối xử với em không khác gì những Máu bùn khác để có thể tống khứ họ đi."

Tâm trí Hermione bắt đầu nôn nao. Cô có một linh cảm chẳng lành về những gì Draco sắp làm...

"Và mặc dù thật đau đớn và tồi tệ khi nhìn thấy cô ấy trong em, tôi không thể ngừng mang cho em những bộ váy cũ của cô ấy, tôi khao khát điều đó. Tôi điên cuồng muốn có lại cô ấy, cho dù là với ai đó như em. Tôi đã phải ngăn mình không chộp lấy và hôn em biết bao lần. Cái lần mà tôi hỏi em ai đã... đã cưỡng đoạt em, tôi không hề có ý định làm điều tương tự.

"Tôi

-tôi không định ép em lên giường. Tôi đã say, đau khổ và tôi không thể kiểm soát mình đêm đó. Và khi tôi nhìn thấy em, tôi thề tôi đã nghĩ em là Iris."

"Và anh nghĩ điều đó đủ để bào chữa cho việc anh làm ư?"

"Không," hắn đáp, và Hermione có thể cảm nhận được sự chân thành nhờ vào niềm hối tiếc trong giọng điệu của hắn.

"Vậy anh yêu tôi vì anh nhìn thấy cô ấy trong tôi," cô thì thầm, nói lại những lời mà mình từng nói với Pansy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!