Đêm đó, Hermione mơ thấy hàng loạt những giấc mơ mà ở đó Draco đột nhiên biến thành một con rắn thủy tinh khổng lồ khi cô hôn hắn và Pansy lẫn Kathryn bị nhấn chìm trong ngọn lửa màu xanh lục bảo trong khi Tommy đã lớn phổng phao đứng đó và cười. Khi cô tỉnh dậy vào buổi sáng, những sự kiện đêm qua vẫn còn đè nặng trong tâm trí cô, cô giật mình khi thấy Pansy đang ngồi ở cuối giường mình trông lo lắng và bối rối hơn bao giờ hết.
Hermione buột miệng hỏi ngay điều đầu tiên xuất hiện trong tâm trí cô, "Cô đang làm gì ở đây?"
Pansy ngẩng lên nhìn từ đôi bàn tay đang đan vào nhau của mình trước âm thanh trong giọng nói của Hermione. "Ôi, vậy là cô tỉnh rồi."
Ngay lập tức, Hermione nhận ra lý do Pansy đến thăm cô. Với cảm giác bồn chồn, cô nhớ ra, Pansy hẳn đã nhìn thấy những gì xảy ra đêm đó.
"Phải, tôi nhìn thấy," Pansy nói nhẹ nhàng, một lần nữa tạo cho Hermione ấn tượng rằng cô ta có thể đọc được suy nghĩ người khác. Khóe miệng cô ta khẽ giật giật, nhưng Hermione không thể biết được đó là bởi Pansy đang kìm nén một nụ cười hay cái cau mày.
"Vậy cô---"
"Tôi đã chờ đợi điều này rồi, Hermione. Tôi biết anh ấy đã yêu cô kể từ khoảnh khắc tôi thấy anh ấy nhìn cô vào bữa tối đầu tiên." Pansy bật ra một tiếng cười trống rỗng. "Chỉ có một lần tôi thấy ánh nhìn đó trong mắt anh ấy, và nó dành cho---"
"Dành cho Iris," Hermione tiếp lời. Cô túm chặt lấy tấm chăn, giận dữ vò chúng trong tay khi thêm vào, "Nhưng anh ta không yêu tôi... anh ta yêu cô ấy. Anh ta yêu con người Iris mà anh ta thấy ở tôi. Tôi là phù thủy gốc Muggle, một Máu bùn, anh ta sẽ không yêu người nào như tôi."
"Cô cũng nhận ra rằng," Pansy tiếp tục mà không thắc mắc vì sao Hermione lại biết nhiều về Iris như vậy, "điều đó có nghĩa là Draco có thể bị ép buộc vào một tình thế vô cùng khó khăn. Phù thủy gốc Muggle và thuần chủng không bao giờ được phép kết hợp. Không bao giờ."
Hermione trừng mắt nhìn, chết lặng trước Pansy. Tại sao cô ta có thể tiếp nhận thông tin chồng mình phải lòng một người hầu dễ dàng như vậy? Làm thế nào cô ta có thể tin vào một điều quá ư vô lý? Và nếu cô ta dường như không phản đối chuyện này thì tại sao lại trông đau khổ như thế?
"N
-nhưng tôi không yêu anh ta..."
"Ngay cả khi cô biết đó không hoàn toàn là sự thật."
"Tôi không đời nào có thể---"
"Tôi có thể không biết rõ cô, Hermione, nhưng tôi biết cô có trái tim cao thượng có thể yêu anh ấy bất chấp những chuyện anh ấy đã làm và bất chấp những chuyện đã xảy đến với cô."
"Anh ta đã cưỡng đoạt tôi!"
Hermione giật thót và vội đưa cả hai tay lên che miệng. Cô đã thốt ra những lời đó mà không suy nghĩ gì, và giờ cô phải đấu tranh với mong muốn tự vả vào mặt mình vì đã để cái miệng hại cái thân. Gần như sợ hãi, cô quan sát Pansy, chờ đợi phản ứng của cô ta trước thông tin này.
"Anh ấy cưỡng đoạt mọi phù thủy gốc Muggle và phù thủy lai từng đặt chân vào nơi này. Cô phải hiểu rằng việc cô bị xâm hại (1)
--- không phải vì cô là ai, mà cô là cái gì. Tôi đã nghĩ giờ thì cô đã hiểu toàn bộ chuyện này; vì cô vốn rất thông minh."
"Làm sao cô có thể nói những điều đó bình thản đến vậy?" Hermione thôi thúc, giận dữ vì Pansy dường như chẳng thèm quan tâm đến những gì mà Draco làm với cô hay những người hầu khác.
"Bởi những người hầu có chung dòng máu với cô dường như đều chấp nhận chuyện này. Có lúc tôi cũng cảm thấy thương xót, phải, nhưng không gì có thể thay đổi được những thói quen đó."
"Các người nghĩ rằng chúng tôi chỉ phải nếm trải nỗi đau thể xác," Hermione nói lãnh đạm, vẫn còn bừng bừng giận dữ. Hình ảnh Jeanne bế đứa con trên những con phố bẩn thỉu của Thị Trấn Máu Bùn xoẹt ngang tâm trí cô và trong một thoáng, cô cảm thấy nỗi đau âm ỉ mà cô vẫn thường nhớ lại kể từ lần đầu tiên một phù thủy thuần chủng ép cô lên giường gã. Những mảnh ký ức vỡ vụn đó như con sâu làm giàu nồi canh. "Các người nghĩ rằng chúng tôi phải cam chịu.
Không có người nào trên đời lại chấp nhận bị đối xử theo cách đó."
"Và giờ cô còn coi mình là người ư?"
Khi Hermione không trả lời, Pansy tiếp tục. "Điều tôi đang cố nói với cô cũng là điều mà tôi đã chứng kiến. Đó không có nghĩa là tôi ghét cô nhiều như cô mong mỏi tôi làm vậy, vì thực tế tôi không hề có cảm giác đó. Cô có nhớ những gì tôi nói với cô trong khu vườn đêm đó không?"
"Cô nói với tôi rằng cô sẽ không bao giờ đủ tốt cho anh ta và rằng có lúc cô đã cầu nguyện có ai đó xinh đẹp và tốt bụng hơn cô sẽ đến và nắm giữ được trái tim Draco."
"Tôi thực lòng có ý đó. Tôi đã quên đi tính tự phụ kể từ khi Blaise rời bỏ tôi, nhưng tôi đã ép bản thân vờ tỏ ra như vậy để có thể giữ được hình ảnh kiêu kỳ mà tôi đã cố công xây dựng cho bản thân. Nhưng cùng lúc, tôi đánh mất sự tự tin, khả năng tự vệ... mọi thứ đã từng làm nên con người tôi. Cô là người duy nhất nhìn thấu được con người tôi lúc này."
Miệng Pansy mím chặt thành một đường thẳng trước khi cô quay trở lại với câu chuyện của họ. "Tôi không thấy khó mà chấp nhận sự thật rằng người đó có thể là cô."
"Nhưng anh ta đã cưỡng đoạt tôi!" Hermione hét toáng lên, lờ đi câu chuyện ngắn của Pansy. "Cô nghĩ rằng tôi có thể yêu một người đã làm đau tôi theo cách đó ư? Tôi đã bị lạm dụng bởi những kẻ như Blaise, những kẻ mà tôi kinh tởm hơn bất cứ thứ gì trên đời. Điều gì khiến Draco khác biệt với chúng chứ?" Hermione dừng lại, thở dốc, rồi cô tiếp, "Cô đã tự mình nói Draco cưỡng đoạt mọi người hầu là phù thủy lai hoặc gốc Muggle.
Đối với anh ta tôi cũng chẳng có gì khác biệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!