Chương 17: XVII: TÂM BÃO

Cái gì vậy?

Hermione giật khựng lại khi đang bước, những múi cơ tự nhiên căng cứng lại khi cô chầm chậm xoay người để xem cái gì đã gây ra tiếng rơi vỡ mà mình vừa nghe. Mắt cô nheo lại khi cô không nhìn thấy gì ngoài hành lang trống trải, chìm vào trong bóng tối bởi màn đêm đang buông xuống. Chắc hẳn có ai đó đã gây ra tiếng động này.

Chỉ mới một ngày trôi qua kể từ khi Hermione được vị bác sĩ cho phép trở lại với công việc thường nhật của mình. Khi cô trở lại với việc chăm sóc lũ trẻ, cô nhận ra không khí trong nhà đã thay đổi: Trong khi Kathryn vẫn vui vẻ và ngây thơ như mọi khi, Thomas lại có vẻ ủ ê hơn bao giờ hết, và những lần duy nhất Hermione nhìn thấy Pansy – trong giờ ăn – cô luôn có cảm giác Pansy muốn nói ình điều gì đó nhưng không thể vì có sự hiện diện của Draco.

Bản thân Draco thì cố gắng tránh ánh mắt của Hermione bất cứ lúc nào cô đi ngang qua hắn, mặc dù vẫn có những bộ váy mới đang chờ đợi Hermione mỗi khi cô trở lại cái giường cũ kỹ của mình.

Giờ, tâm trí Hermione quay trở lại với việc tìm kiếm nguồn gây ra tiếng động kia. Khi cô bắt đầu rón rén đi về phía hành lang tối om, cô thấy mình ước giá như cô có một cây đũa phép trong tay. Khẽ thở dài, cô tiếp tục đi, giữ ắt và tai thật nhạy bén trước bất cứ chuyển động hay âm thanh nào.

Và rồi, một tiếng vỡ chói tai phá tan không gian tĩnh lặng và Hermione bước vội vào căn phòng trống chỉ ngay khi nghe thấy tiếng ai đó lầm bầm, "Lumos." Một thứ ánh sáng le lói đột nhiên làm bừng lên cả sảnh lớn trống trải và Hermione bắt gặp hình ảnh lướt qua của một bàn tay xanh xao đang nắm đũa phép trước khi nguồn sáng tắt lụm.

Tim cô đập thình thịch bên tai, Hermione chờ đợi trước khi lại nghe thấy tiếng bước chân nhỏ dần. Rồi cô bước ra khỏi căn phòng và tiếp tục thận trọng bám theo con người bí ẩn kia.

Người này có vẻ đã chẳng còn quan tâm đến việc giữ yên lặng, vì những tiếng sột soạt mà trước

-đó

-không

-thấy đang dần trở nên khá lớn. Điều này giúp Hermione rất nhiều vì nhờ có nó mà cô có thể bám theo kẻ đột nhập dễ dàng hơn, mặc dù cô tiếp tục giữ một khoảng cách an toàn giữa họ.

Cuối cùng cô nghe thấy tiếng bước chân ngừng hẳn. Cô điên cuồng tìm kiếm chỗ trốn phòng trường hợp kẻ đó quay lại. Cô bắt gặp hình ảnh của một cái cây to ở phía đối diện với sảnh lớn và băng vội đến đó. Nấp sau cái cây, Hermione thận trọng gạt những nhành cây đầy lá để tạo một khoảng trống mà qua đó cô có thể quan sát kẻ kia di chuyển. Mặc dù bóng tối ngăn cô định dạng được người đàn ông này, cô vẫn có thể biết rõ việc hắn đang làm.

Lại rút đũa phép ra, hắn lầm bầm, "Formo Funis." Một sợi dây dài rơi ra từ đầu đũa của hắn và nằm chỏng chơ trên sàn. Với một cái búng nhẹ, sợi dây bắt đầu tự tết lại thành một cái thang tạm bợ. Với một vài cú vẩy đũa phép nữa, kẻ đột nhập bám chắc vào một đầu, trong khi cái thang vẫn đang tự đan theo đường đến cái cửa sổ gần đó.

Rồi, không chần chừ thêm nữa, hắn bước lên thành cửa sổ và bắt đầu trèo lên cái thang. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến mất.

Mắt Hermione mở to. Vén tóc ra sau tai, cô rón rén bước ra khỏi cái cây về phía cửa sổ. Cô lấy làm vui khi cái thang vẫn còn đó.

Hermione thận trọng thò đầu ra ngoài cửa sổ và ngước lên nhìn. Thở phào nhẹ nhõm khi gã đàn ông đó đã biến mất. Mặc dù cô nhận thức được việc chiếc thang ma thuật có thể biến mất bất cứ giây phút nào, Hermione vẫn trèo lên thành cửa sổ và bắt đầu trèo lên cái thang tạm thời.

Chiếc thang dẫn thẳng lên mái nhà. Lúc lên được đến nơi thì Hermione đã run rẩy. Không khí buổi đêm lạnh hơn cô nghĩ rất nhiều, và chỉ với lớp lụa mỏng tang bao bọc cô, chân tay cô bắt đầu nổi da gà.

Giờ thì Hermione hít một hơi sâu và nhìn quanh quất phần rìa mái. Thật ngạc nhiên, cô nhận ra người đứng được rọi bóng bởi ánh trăng lưỡi liềm là Draco.

Trái tim Hermione bắt đầu đập nhanh hơn khi cô lặng lẽ quan sát Draco. Không khí buổi đêm dường như càng trở nên lạnh hơn; một cơn gió mạnh tạt qua cô, làm rối mái tóc và đông cứng những ngón tay, nhưng cô không thèm quan tâm. Cô đang quan sát, với hơi thở nghẹn lại, khi Draco chĩa đũa của mình vào bàn tay còn lại và lầm bầm một câu thần chú trong miệng. Một tia sáng lóe lên và rồi một nhúm lửa xanh bùng lên từ đầu đũa và rơi xuống lòng bàn tay Draco.

Ngọn lửa nhỏ ngay lập tức phóng một luồng sáng xanh về phía Draco, khiến cho biểu cảm trên gương mặt hắn gần như kì quái. Hình như đó là điều Draco muốn vì hắn khẽ cười và ngồi xuống tựa mình vào một mé của ống khói, vẫn với ngọn lửa nhỏ đang ngự trị thoải mái trên lòng bàn tay hắn.

Những luồng gió mù mịt bắt đầu thổi mạnh hơn và Hermione phát hiện ra mình đang bám vào rìa của mái nhà để khỏi ngã chặt đến nỗi những khớp tay cô đã trắng bệch. Run rẩy, cô thả lỏng và duỗi một bàn tay ra trong giây lát rồi tiếp tục trở lại với việc quan sát Draco với sự thích thú ngày càng dâng cao.

Giờ thì hắn đang chĩa đũa vào đỉnh của ngọn lửa và quay nó vòng vòng. Đáp lại, ngọn lửa trong lòng bàn tay hắn tự nhiên xoay tròn tại chỗ thật nhanh, liên tục đổi sang bảy sắc cầu vồng. Xanh, đỏ, vàng, lục, lam, chàm, tím (*), rồi lại xanh – với mỗi thay đổi, lượt kế tiếp lại trở nên nhanh hơn đến nỗi trong vòng vài giây, những màu sắc thay đổi nhanh như tốc độ của ngọn lửa đang quay vòng.

Khi ngọn lửa chuyển màu lam, khiến cho khuôn mặt Draco hơi xanh xao, Hermione bắt gặp hình ảnh của một cái gì đó lấp lánh trên má hắn. Nghiêng mình về phía trước nhiều nhất có thể, Hermione nheo mắt lại và với một cơn choáng váng khiến mồm cô há hốc, Hermione nhận ra Draco đang khóc.

Tiếng khóc không to cũng không nhỏ. Hắn không gây ra tiếng động, nhưng Hermione có thể thấy từ bờ vai hắn rung lên và dòng nước mắt chảy xuống khuôn mặt cho thấy hắn không chỉ thoáng chút muộn phiền.

Hermione đột nhiên bị choáng ngợp bởi mong muốn được đến bên hắn và nói điều gì đó. Draco trông quá mức đau khổ, thảm thương khi chỉ ngồi đó và lặng lẽ khóc; cô cảm thấy mình phải đến đó và ít nhất là cố gắng giúp hắn giảm bớt nỗi đau.

Mặc dù tận sâu trong tâm khảm, một giọng nói cứ khẩn khoản rằng việc tiết lộ cô đã theo dõi Draco suốt như vậy không phải một ý tưởng hay, Hermione vẫn tự trèo lên trên mái nhà, vuốt phẳng áo sống, và nhẹ nhàng đến bên nơi Draco đang ngồi. Khi chỉ còn cách hắn một quãng không xa cô dừng lại, và thoáng chút do dự trước khi khẽ ho.

Draco nhảy dựng lên nhanh như thể hắn vừa nghe thấy tiếng súng nổ vậy. Chỉ mất một giây trước khi hắn thu nạp hình ảnh của Hermione đang đứng trước mặt mình vào đầu, và khi hắn làm thế, sự hòa trộn giữa tức giận, choáng váng và cảm thấy bị sỉ nhục thoảng qua khuôn mặt hắn.

Giận dữ, hắn lau những giọt nước mắt bằng lưng bàn tay đang cầm đũa của mình và gào lên, "Cô đang làm cái quái gì ở đây?"

"Tôi

-tôi nghe thấy anh… tôi nghĩ a

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!