Chương 15: XV: BẤT ĐỘNG

"... cứ tự nhiên ở phòng khách trong khi tôi đi công chuyện ở Brigde. Người hầu Máu Bùn của tôi sẽ phục vụ các cậu."

Ngay khi nghe thấy mình được nhắc đến, Hermione đông cứng tại chỗ. Cô vừa lỉnh lên lầu hai để khỏi phải ra chào những vị khách mà Draco mời đến chiều nay. Cô chỉ thoáng thấy họ khi họ đi qua cửa chính lúc sớm hôm đó, và, từ cái màu đỏ thẫm đó

- một màu được coi là dấu hiệu của những kẻ bầy tôi thân cận của Voldemort

- áo chùng và những tiếng cười khẩy lạnh lẽo, rõ ràng đó không phải những kẻ cô muốn dính líu tới.

Nhưng cô không thể tránh mặt bọn họ thêm được nữa và do vậy, với cảm giác lo sợ đang trào dâng, cô quay mặt và bắt đầu bước về phía chiếc đi

-văng chậm rãi nhất có thể.

Khi Hermione đến được ngưỡng cửa dẫn đến chiếc đi

-văng, Draco đang chuẩn bị rời đi. Hắn dừng lại ngay khi nhìn thấy cô đứng đó. Trong vài giây, hắn nhìn cô chằm chằm; rồi như thể tự quở trách bản thân vì bị bất ngờ bởi hình ảnh của cô, hắn khẽ lắc đầu và lại sải bước.

"Tôi đi đây," hắn nói căng thẳng khi đi qua cô. "Trong khi họ ở đây, tôi hi vọng cô sẽ vâng lời họ. Khi tôi trở lại trong một giờ nữa, căn nhà phải ở trong tình trạng tốt nhất như bây giờ... nếu không thì..."

Để lời hăm dọa của mình bỏ ngỏ, Draco sải bước đi mạnh mẽ. Hắn dừng ở giữa sảnh, bắn một ánh nhìn cuối về phía Hermione qua bờ vai, rồi độn thổ đi mất với một tiếng nổ nhỏ.

Hermione đứng cắm rễ tại chỗ, nhìn chằm chằm vào vị trí Draco vừa mới đứng. Lần đầu tiên trong đời, cô ước hắn không để cô lại một mình. Với cảm giác lo sợ đang trào dâng, cô cắn môi, nhắm mắt và thầm cầu nguyện rằng cô sẽ vượt qua điều này, rồi bước về phía chiếc đi

-văng.

Khi Hermione dám mở mắt trở lại, cô thấy bốn hay năm phù thủy đang ở trong phòng đều chằm chằm nhìn cô với một biểu cảm từ thích thú cho đến kinh tởm. Cô ngay lập tức nhận ra hai trong số đó: Vincent Crabbe và Michael Stimson, hai Tử thần thực tử mà cô đã từng học chung trường. May thay, chúng không có vẻ nhận ra cô là ai vì những nụ cười nhạo báng thích hợp trên khuôn mặt chúng không cho thấy bất cứ dấu hiệu nhận ra nào.

Đỏ bừng mặt giận dữ, Hermione cúi đầu và di chuyển đến phía sau căn phòng. Có khi, cô thầm bảo đảm với bản thân, họ thậm chí còn không muốn làm gì với mày. Chỉ cần mày ngậm miệng lại, họ có thể để ày yên.

"Chậc, chậc, chậc," một Tử thần thực tử to cao lực lưỡng với một mái tóc xám và đôi mắt híp nói, "hình như Malfoy cũng biết hưởng thụ ấy nhỉ."

Đám bạn của hắn ta cười phá lên.

"Ước gì con Máu Bùn của tao cũng đẹp như vầy," Crabbe thêm vào. Nhận xét của gã lại xướng thêm một tràng cười từ những phù thủy đang ngồi xung quanh và khuôn mặt béo phệ của gã nở rộng một nụ cười. "Này, lại đây được chứ?" gã nói thêm với Hermione.

Vừa run vừa lo, Hermione vâng lời nhích về phía nhóm Tử thần thực tử. Bàn tay cô, ẩn giấu dưới ống tay áo dài của chiếc váy, đang nắm chặt đến mức cô có thể cảm thấy máu ứa ra từ lòng bàn tay.

"Cô thực sự xinh đẹp đấy," tên Tử thần thực tử đang ngồi trên cái ghế gần cô nhất lầm bầm. Gã trông chạc tuổi cô và chắc chắn rất đẹp trai nếu không có vết sẹo dài lởm chởm chạy từ thái dương bên phải đến môi trên. Cười khẩy, gã nhâng một bàn tay của mình lên và đặt những ngón tay xuống dưới cằm Hermione để đưa mặt cô lại gần gã hơn. Đầu ngón tay gã lạnh một cách tàn bạo, và Hermione không thể ngăn mình run rẩy khi gã ép cô nhìn vào đôi mắt nâu u ám của gã.

"Ê này, mày không thể cướp cô ả cho riêng mình, Keynes," tên Tử thần thực tử đầu tiên hét lên, đứng phắt dậy.

Keynes hạ tay mình xuống và Hermione ngay lập tức lùi lại. "Im đi, Hayek," gã nói, đảo mắt.

"Tụi mày thấy không," Stimson cắt ngang, nghiêng nghiêng đầu một cách trầm tư, "ả rất giống với cô em của Zabini. Tụi mày biết đấy, người mà Voldemort đã kết liễu... Tên cô ta là gì nhỉ?"

"Iris," Crabbe đáp ngay tức thì. Chúng nhìn gã, hình như ngạc nhiên rằng tại sao gã lại đưa ra được câu trả lời nhanh đến vậy. "Malfoy luôn miệng nói về việc hắn đã yêu cô ta say đắm và muốn kết hôn," gã lập tức thêm vào.

Một vài tên Tử thần thực tử đảo mắt.

"Ha!" một tên lùn thô kệch với mớ tóc dày màu đen khịt mũi khi gã phủi đám bụi tưởng tượng ra khỏi tấm áo chùng màu đỏ của mình. "Phải rồi... Cứ làm như Malfoy có thể yêu ai đó vậy. Coi cậu ta và vợ mình xem."

Hermione bỏ ngoài tai cuộc hội thoại khi chúng bắt đầu đùa cợt về những mối quan hệ thất bại của Draco trong quá khứ. Những lời nói của Stimson đã giải đáp một trong những câu hỏi đang nhức nhối trong tâm trí cô. Vậy đó là lý do tại sao hắn gọi mình bằng tên cô ấy, cô nghĩ cứng rắn khi đau đớn hồi tưởng lại cái đêm mà Draco đã chiếm đoạt cô. Trong mắt hắn ta, mình là Iris.

Ngoài những tiếng cười nhạo và trêu chọc không thường xuyên, hai giờ tiếp theo trôi qua mà không có những xung đột nào như hoàn cảnh có thể cho phép. Hermione thầm biết ơn những đồ vật đắt tiền được trưng ra trên mặt lò sưởi vì chúng đã thu hút sự chú ý của đám Tử thần thực tử, cô dành thời gian để gắng tìm một lối thoát mà qua đó có có thể rời đi mà không bị ai phát hiện.

Không may thay, khi màn đêm buông xuống, Hermione vẫn bị kẹt trong căn phòng đó. Cô gần như đã ngủ thiếp đi, nhưng gắng gượng tỉnh táo vì e sợ chuyện có thể xảy ra nếu cô chỉ chợp mắt trong vòng một phút thôi. Những múi cơ của cô vẫn còn căng cứng, sẵn sàng hành động nếu có bất cứ vụ ẩu đả nào xảy ra.

Như thể cuối cùng cũng cho Hermione cái mà cô trông đợi, Stimson và tên Tử thần thực tử với một vết sẹo ngang mặt, Keynes, đột nhiên đứng dậy. Tên đầu tiên tiến về phía cô, trong khi tên thứ hai chuyển mình về phía tên bạn lùn thô thiển và bắt đầu thì thầm cái gì đó vào tai tên này.

"Cô yên lặng kinh khủng," Stimson nói với một tiếng cười nhạo. Hắn đứng gần cô một cách không thoải mái và cô có thể cảm nhận được hơi thở hôi thối của hắn phả lên da mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!