Warning: 16 +
Đêm đó, Hermione ngồi bên ngoài vườn, ngẫm nghĩ về câu chuyện của chiếc gương. Cả buổi chiều, cô đã không thể rũ bỏ nó khỏi tâm trí mình. Toàn bộ câu chuyện là một cú sốc đối với cô. Không chỉ bởi giờ cô mới biết thời ấu thơ của Draco đã đau khổ đến như thế nào, mà phần lớn bởi sự thật rằng hắn đã yêu say đắm cô em song sinh của Blaise Zabini.
Chỉ cần biết hắn có thể yêu thôi đã là một điều lạ lẫm đối với mình rồi, cô nghĩ mỉa mai. Nhưng em gái của Blaise Zabini sao? Trong tất cả những con người chết dẫm ngoài kia, lại là cô ta. Trong cơn bốc đồng, Hermione nhổ một nhúm cỏ ngay bên mình và vứt xuống hồ. Những nhánh cỏ đáp nhẹ xuống mặt nước, gây ra một vài gợn sóng nhỏ. Trong vài phút, Hermione chỉ nhìn chúng nhẹ nhàng trôi đi.
Rồi cô mỉm cười cay đắng. Ít nhất chúng ta cũng có điểm chung. Chúng ta cùng chạy trốn với những vết bầm dập sau khi chạm trán với một Zabini. Khi những suy nghĩ đó trôi qua tâm trí cô, Hermione cảm thấy trái tim mình căng lên với tội lỗi. Như thể cô đang phạm trọng tội khi có những suy nghĩ như vậy về người Draco yêu sâu nặng.
Dù ình không biết cô ta. Nhưng mình có quyền tin rằng cô ta cũng là một kẻ xấu xa sau những gì mà anh trai cô ta gây ra ình. Hermione cau mày và cắn môi. Mình sẽ không bao giờ tha thứ cho những gì hắn đã làm, và nếu điều đó có nghĩa là đổ lỗi lên gia đình hắn, thì cứ để như vậy đi.
Có lẽ cô nên gắng quên hắn ta đi, một giọng nói nhỏ nhẹ lầm bầm trong tận sâu tâm trí cô. Rốt cuộc thì nghĩ về nó chỉ khiến cô đau đớn thôi.
"Tôi biết," Hermione đáp lớn. "Nhưng tôi không thể quên đi dễ dàng như vậy. Tôi thấy ngạc nhiên khi Draco có thể xoay sở để quên đi Iris khi hắn thực sự yêu cô ta nhiều như chiếc gương nói."
Cô có chắc hắn đã thực sự quên không?
"Ý ngươi là gì?" cô hỏi, chỉ mơ màng nhận ra là cô đang nói chuyện với chính mình.
Có lẽ hắn chưa thể quên cô ấy. Làm sao có thể khi mà hằng đêm hắn nằm trên giường bên cạnh người phụ nữ mà hắn không yêu, cố gắng để kìm nén những giọt nước mắt dành cho Iris?
"Hắn không như vậy đâu. Ngươi đã nghe chiếc gương nói rồi đấy; hắn đã học được cách bảo vệ trái tim mình khỏi những cảm xúc." Hermione giật thêm một nhúm cỏ nữa từ mặt đất bẩn thỉu. Cô siết chặt tay quanh nó, vò lại trước khi ném xuống hồ. Lần này nó chìm xuống.
Ồ thôi nào, Hermione. Đừng phán xét hắn. Cô không biết gì về hắn cả.
"Giờ thì ngươi bắt đầu giống hắn rồi đấy," Hermione lầm bầm giận dữ, phủi đất khỏi bàn tay.
Tất cả những gì tôi nói là, cô không biết gì về hắn cả…
Hermione nhắm chặt mắt lại và cố gắng xua đuổi giọng nói phiền nhiễu. Im đi, cô tức giận nghĩ. Khi cô mở mắt ra, cô ngạc nhiên khi thấy ánh sáng tràn vào vườn. Quay lại phía cửa nách của phủ, cô ngạc nhiên khi thấy dáng người của Draco được ánh sáng rọi vào ở ngay ngưỡng cửa.
"Máu bùn, vào trong," hắn thét.
Hermione chớp mắt. Có cái gì đó không ổn, giọng nói Draco nghe khang khác. Nhưng dù thế, cô vẫn đứng dậy và đi về phía hắn. Khi Hermione dừng lại trước mặt hắn, hắn khiến cô giật bắn khi chộp lấy cánh tay cô và kéo cô vào trong.
"Đi thôi," hắn lè nhè, "chúng ta lên lầu."
"Chuyện gì vậy?" Hermione hỏi, hơi hoảng hốt. "Có gì không ổn sao? Tôi đã làm gì sai ư?"
"Ồ, chẳng có gì không ổn cả. Chẳng gì cả." Hắn quay mặt lại khi nói những lời đó và mỉm cười bình thản với cô.
Hermione có cảm giác như một cục đá vừa trượt qua cổ họng trôi tuột xuống dạ dày cô. Biểu cảm trên gương mặt hắn khi hắn quay lại mỉm cười với cô thật giống như một con rắn đang chuẩn bị vồ lấy con mồi. Ánh mắt hắn tối sầm và khó đoán một cách bất thường, giống như ánh mắt của một con bằng mã. Cô cố gắng vùng ra khỏi hắn nhưng cái nắm của hắn quá chặt.
"Chúng ta đi đâu đây?" cô hỏi, lần này sợ hãi vô cùng.
Draco không đáp. Thay vào đó, hắn chỉ nắm chặt cánh tay cô hơn và lôi cô lên lầu, vào trong phòng ngủ mà hắn đã ở cùng với người phụ nữ tóc đen vài hôm trước.
Khi Hermione loạng choạng về phía giường, cảm giác hoang mang bắt đầu trào lên trong cô. Cô có linh cảm chẳng lành về chuyện sắp xảy ra.
"Chuyện gì đang diễn ra vậy?" cô lại hỏi, giọng run rẩy mất kiểm soát.
Draco đáp lại bằng việc ngồi xuống giường ngay bên cạnh cô. Trong một lúc, hắn chỉ ngồi yên và găm mắt về phía trước trong khi Hermione cố gắng thu hết can đảm để nhìn hắn. Cuối cùng, hắn cũng quay sang và hỏi, "Tối nay em cảm thấy thế nào, Hermione?" Lời nói của hắn hơi líu nhíu và mặc dù Hermione chỉ ngồi cách hắn có vài inch, Draco vẫn nói to lên.
Hermione cảm thấy trái tim mình run lên khi lần đầu tiên cô nghe thấy tên mình thoát ra từ miệng hắn, nhưng cô tảng lờ câu hỏi. "Anh muốn gì ở tôi?" cô gặng hỏi.
"Chỉ muốn biết em đang cảm thấy như thế nào," hắn lầm bầm, nhích lại gần hơn.
Đột nhiên, một mùi quen thuộc sộc lên mũi Hermione. Cô há hốc mồm và đẩy mạnh Draco ra. "Anh say rồi!" cô buộc tội.
Draco nghiêng đầu và nhìn cô với một biểu cảm bối rối trên gương mặt. Rồi, không một lời báo trước, một đám mây đen giận dữ thoảng qua mắt hắn. "Em đang nói về cái gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!