Sự yên lặng bao trùm sau lời nói của Hermione dường như kéo dài ra vô tận. Đó không phải sự yên lặng bất tiện, hay thoải mái; đó chỉ đơn giản là sự yên lặng dai dẳng. Hermione không thể tự mình ngẩng mặt lên và xem phản ứng của Pansy; vì thế cô tiếp tục găm mắt xuống sàn nhà và tập trung vào nhịp tim đau khổ đang rộn rã trong lồng ngực.
Cuối cùng, Hermione nghe thấy tiếng sột soạt và cô bất chợt ngẩng đầu lên. Pansy, người vẫn nhìn Hermione với vẻ biểu cảm vô cùng kinh hãi, đã vội vàng đứng dậy và chậm rãi đi ra. Không nói lời nào, cô ta đột nhiên quay lại và hấp tấp ra khỏi phòng, để Hermione lại một mình.
Mình không thể tin được mình đã nói với cô ta. Tâm trí Hermione đang xáo động với những cảm xúc lẫn lộn vì sự thật đau đớn cô vừa mới thú nhận. Cô thậm chí còn không nhận thấy Pansy đã rời khỏi phòng. Mọi thứ diễn ra đêm đó, mỗi chi tiết, đều ào ào trở lại trong cô và tất cả những gì cô có thể làm là không trượt khỏi ghế. Nước mắt bắt đầu ngưng đọng trên bờ mi và chảy thành dòng trên má, nhưng cô không thể làm gì để ngăn chúng lại.
Đó là Blaise Zabini, một trong những kẻ thù cũ ở trường, người đã hủy hoại cô. Tất nhiên, gã không nhận ra cô, nhưng cô đồ rằng mọi thứ có thể khác đi nếu gã có biết đi chăng nữa. Gã là kẻ đầu tiên thuê cô, mặc dù điều khoản "sở hữu cô" hình như còn thích đáng hơn thế. Blaise chính là người đã ném Hermione vào cuộc đời nô lệ khắc nghiệt. Gã là kẻ đầu tiên từng tát Hermione và cũng là kẻ đầu tiên xâm hại cô.
Và Malfoy cũng chẳng khác gì, cô nghĩ cay đắng.
__________
Sau lời thú nhận của Hermione, Pansy bắt đầu dành ít thời gian trong nhà hơn khi có mặt Hermione, thay vào đó cô ta ra ngoài. Hermione không dám chắc vì lý do gì mà Pansy lại dùng cách đó để tránh mặt cô, nhưng cô thấy biết ơn bởi dù sao cô không nghĩ mình có thể mặt đối mặt với vợ của Draco.
Chuyện xảy ra vào một buổi sáng khi Pansy và lũ trẻ đi mua sắm ở hẻm Knockturn, Draco kêu Hermione lên lầu để lau dọn một trong những phòng tắm. Hermione, đang ở trong phòng của mình chải tóc, đã ngoan ngoãn vứt chiếc lược xuống và đi lên.
Khi Hermione lên đến nơi, giọng nói của Draco đang trôi lơ lửng từ cánh cửa bị đóng chặt. Cô đẩy cho nó mở ra mà không nghĩ ngợi gì, rồi há hốc mồm sững sờ và bước lùi lại. Lần tới mình phải ghi nhớ cửa đóng là có lý do, cô nghĩ điên cuồng khi mở to mắt nhìn Draco.
Hơi nước dày đặc trong không khí, hệ quả của việc Draco vừa mới tắm, nhưng không dày đặc đến độ che đi sự thật rằng hắn đang đứng trước gương với chỉ một cái khăn tắm quấn quanh eo không hơn. Tóc hắn bám vào khuôn mặt, nhỏ giọt, và những chấm nước vẫn lấm tấm trên khuôn ngực trần. Khi hắn nghe thấy tiếng cánh cửa mở ra, hắn quay mặt lại, trông tức tối.
Hình như hắn không nhận thức được mình đang khiến Hermione ngạc nhiên bởi hắn hướng mình về phía chiếc bệ trước mặt, cái mà bao phủ bởi hàng đống sản phẩm dưỡng da và tóc thần kỳ, rồi ra lệnh, "Vứt mấy thứ đồ rác rưởi của Pansy đi."
Miệng Hermione vẫn há hốc trông khá là ngu ngốc. Cô nhanh chóng ngậm mồm lại và buộc bản thân rời ánh mắt mình khỏi Draco. Dù vậy, khi cô đi lướt qua hắn và bắt đầu dọn dẹp lại đống đồ của Pansy, hình ảnh Draco bán khỏa thân đứng mặt cô cứ la cà trong tâm trí. Mặc dù đối với cô hắn chẳng là gì ngoài một người chủ, nhưng không thể phủ nhận sự thật rằng hắn… ừm, cực kỳ hấp dẫn. Hermione run lên khi cô nhớ đến hình ảnh bờ vai rộng và sự tương phản tuyệt vời của chúng với khuôn mặt sắc ngọn của hắn.
Dù cho Hermione có kinh tởm đến thế nào bởi suy nghĩ này, cô cũng phải thừa nhận hắn đẹp hơn bất cứ người đàn ông nào mà cô từng để mắt đến.
Mải miết suy nghĩ, Hermione thậm chí không nhận ra Draco đã rời khỏi phòng. Giờ, khi cô dọn đến những thứ cuối cùng của Pansy, cô nhận ra mình đang ở một mình trong phòng tắm. Cô định ra ngoài và nói với Draco rằng căn phòng đã sạch sẽ thì một vật thuôn dài nằm trong bồn tắm khiến cô chú ý.
Thật nhẹ nhàng, Hermione đóng cửa lại, rồi bước đến cái bệ và nhặt vật đó lên. Đó là đũa phép của Draco.
Giây phút cô chạm vào cây đũa, một luồng ấm nóng chạy dọc ngón tay và cánh tay cô. Cô nuốt khan và thận trọng chộp lấy nắm cửa. Ma thuật của nó ngay lập tức trào lên trong cô, tạo ra cảm giác ngứa ran của luồng điện với một ngàn cục pin nhỏ giật cùng một lúc. Đã rất nhiều năm kể từ lần cuối cô chạm vào một cây đũa phép, và linh tính mách bảo Hermione khi cô nâng cây đũa với bàn tay run run bám chặt lấy.
Mặc dù cô biết mình sẽ bị phạt nặng, thậm chí bị giết chết, nếu cô bị bắt quả tang với cây đũa phép của một phù thủy thuần chủng trong tay, nhưng Hermione không thể để nó xuống. Cảm giác cầm đũa phép thật đến nỗi điều cuối cùng cô muốn làm là rời bỏ nó.
Với một chút xuất thần, Hermione ngập ngừng chỉ đũa phép vào mái tóc và lầm bầm câu thần chú đầu tiên xuất hiện trong đầu: "Sedo capillus." Ngay lập tức, mớ tổ quả màu hạt dẻ duỗi thẳng ra nhưng thể có một bàn tay vô hình vừa là nó vậy. Những ngọn tóc bị chẻ gẫy ra và mớ xoăn xù biến mất, thay vào đó là một mái tóc rực sáng chưa từng được biết đến trước đó. Há hốc mồm kinh ngạc, Hermione đánh rơi đũa phép.
Rồi, cô nghe thấy tiếng bước chân. Draco đang tới, và chẳng lý gì mà hắn không nghi ngờ cô đã viện đến phép thuật nếu trông thấy mái tóc biến đổi của cô và cây đũa phép nằm ngay trên bệ bên cạnh, chứng cứ cho hành động tội lỗi. Hoảng sợ, Hermione đưa hai tay ôm đầu và phóng ra khỏi phòng. Draco nhảy dựng ra phía sau sững sỡ khi cô gần như đâm sầm vào hắn.
"Cô nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy?" hắn thét, nhưng Hermione đã biến đi rồi, chạy vụt qua hắn nhanh đến nỗi hắn không có cơ hội thấy được sự thay đổi của cô.
Không dám ngoái lại nhìn, Hermione phi nhanh xuống bậc cầu thang và đột ngột dừng lại trước cánh cửa phòng mình. Cô nhanh chóng mở nó ra và lao vào trong. Khi cánh cửa đã đóng chặt phía sau lưng, Hermione cuối cùng cũng ngừng thở.
"Mình thật ngu ngốc," cô lầm bầm tự nhủ khi cố gắng lấy hơi. "Mình không thể tin mình đã làm điều này."
Thầm rên rỉ, Hermione bước đến trước gương và thận trọng bỏ tay ra khỏi đầu. Tim cô đập rộn ràng khi cô thấy cả sự thất kinh lẫn vui sướng của bản thân rằng mái tóc cô vẫn sáng rực rỡ như đồng thau nóng chảy. "Mình phải làm gì với nó đây?" cô thì thầm lo lắng, nghịch tóc bằng ngón tay.
"Tôi thấy nó cũng khá đẹp đấy chứ," một giọng nói tử tế ấm áp bật ra. Những gợn sóng xuất hiện trên bề mặt của chiếc gương khi những lời đó được thốt ra, và một vài giây sau, Hermione thấy mình nhìn chăm chăm cái mặt kính đang mỉm cười lần thứ hai kể từ khi cô đến phủ Malfoy.
"Tôi ước gì ông đã không làm vậy," Hermione lãnh đạm chỉ ra. "Tôi vẫn không thể quen với việc nhìn những khuôn mặt xuất hiện trên gương mà không được báo trước."
Chiếc gương cười hiền hậu. "Tôi nghĩ cô đã từng gặp chuyện như thế này khi ở Hogwarts rồi chứ."
"Sao ông biết tôi đã từng ở Hogwarts?" Hermione ngạc nhiên hỏi.
"Tất cả những người hầu trước đây đều từng ở Hogwarts. Tôi nghĩ có lẽ do Draco cảm thấy khá hơn nếu chứng minh được với những người từng bằng vai phải lứa với mình rằng giờ cậu ấy cao hơn họ. Đó cũng là một bài học cha cậu ấy luôn nhấn mạnh – không bao giờ để những kẻ hạ đẳng tin, dù chỉ một giây, rằng họ xứng đáng xuất hiện trước mặt cậu ấy."
Hermione chợt nhớ đến những lần Draco nói với cô rằng cô không có quyền hành gì trong căn nhà của hắn. "Có vẻ Lucius đã dạy dỗ anh ta tốt đấy," cô lầm bầm.
"Tất nhiên. Một gia đình đáng thương," chiếc gương thở dài. "Tôi đã hi vọng khi ông Malfoy mất và để lại phủ cho Draco, nơi này có thể sáng sủa hơn. Để tôi nói cho cô, tôi đã rất thất kinh khi phát hiện ra vài ngày sau cái chết của cha cậu ấy, Draco thậm chí đã khăng khăng biến phủ Malfoy thành địa ngục cho những ai sống trong đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!