Chương 7: (Vô Đề)

"Thật sự quên hết sao? Không phải giả vờ chứ?" Nàng hỏi, hóa ra nàng ta không để tâm đến Tần đại ca như ta tưởng, mà lại chú ý vào điều này.

"Ngươi đã từng cắt váy của ta, ngươi quên rồi à?" nàng hỏi, ánh mắt đầy dò xét.

Ta hơi lưỡng lự, rồi gật đầu.

"Ngươi còn từng đốt tóc ta, ngươi quên luôn rồi à?"

Đúng là quá đáng thật.

"Ngươi đã từng đổ nước vào giày của ta, ngươi quên rồi sao?"

"…"

Liễu Uyển im lặng, ánh mắt thoáng nét trống rỗng: "Quên hết thật sao?"

Ta lặng người, còn nàng cũng im lặng theo.

Một lát sau, nàng nói: "Chuyện ngươi nhảy xuống hồ vì Tần đại ca không phải do ta đồn, cũng chẳng cần ta phải đồn, ai có đầu óc cũng sẽ tự nghĩ ra thôi."

Ta ngạc nhiên. Nàng dường như vừa rũ bỏ lớp vỏ yếu đuối lúc nãy.

"Dù ta có ghét ngươi thế nào, cũng không bao giờ muốn ngươi phải chec."

Nàng trông giống như một thiếu nữ bướng bỉnh và bất an trong tuổi dậy thì.

Ta gật đầu: "Ừ."

Nàng không hài lòng: "Vậy thôi sao?"

Ta mỉm cười: "Không thì sao? Cảm ơn ngươi?"

"Ngươi vẫn cứ đáng ghét như trước."

Ta nhún vai. Nàng tiến một bước đến gần ta, nhìn thẳng vào mắt ta.

"Nhớ kỹ lời ngươi nói, không được thích Tần đại ca nữa, nếu không…"

Cánh tay ta bỗng bị kéo mạnh về phía sau. A Thọ từ sau bước tới, nhìn Liễu Uyển với vẻ nghiêm túc: "Nương tử sẽ không thích hắn đâu. Nương tử nói nàng thích ta nhất."

Liễu Uyển bỏ lớp mặt nạ, mỉa mai cười nhạt: "Nàng nói là ngươi tin à? Ngươi thật dễ bị lừa."

Ta thầm nghĩ, thực ra nàng cũng chẳng khó lừa đâu.

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

A Thọ thấy nàng không tin, có chút sốt ruột. Ta nắm tay hắn trấn an, liếc sang Liễu Uyển: "Không còn gì thì về đi."

Nàng quay người rời đi, nhưng đi được vài bước lại dừng lại, không ngoảnh đầu lại, lạnh lùng nói:

"Nhà chúng ta không hoan nghênh ngươi, đừng bao giờ quay về nữa."

Nhà họ Liễu không ưa gì Liễu Vân, điều này ta đã sớm nhận ra khi mới đến đây. Lúc nàng lơ lửng giữa sự sống và cái chec, phụ mẫu nàng cũng chẳng buồn ghé qua. Đến giờ, ta thậm chí còn không biết phụ mẫu của Liễu Vân trông ra sao, có khi đã từng gặp mà không nhận ra vì họ cũng chẳng muốn nhận. Một ngôi làng tuy không nhỏ nhưng cũng đủ để người ta dễ dàng lánh mặt một người mà họ chẳng còn nhớ nhung.

Gả con gái cho một người có vấn đề về trí lực chẳng phải điều gì đáng tự hào. Ta quay lại, thấy mặt mày A Thọ vẫn còn đang cau có, lòng chợt dâng lên một cảm giác may mắn.

May mà gả cho hắn.

Liễu Vân lớn tuổi, tính tình khó chịu, trong lòng còn vướng bận một người khác, nên ở đây chẳng dễ gả. Nếu phụ mẫu nàng chẳng màng gì, ép nàng lấy một ông già góa vợ nào đó…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!