Câu nói cuối cùng của hắn chìm vào một tiếng nức nở vừa nghẹn ngào vừa khẽ khàng, chứa đầy sự hoang mang và lo lắng.
Trẻ con sợ nhất là bị người lớn bỏ rơi. Ta ngưng đùa cợt, đặt tay lên đôi tay đang nắm chặt chiếc bánh bao của hắn, chậm rãi và kiên định nói: "Sẽ không bao giờ đâu."
A Thọ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, ngón tay hắn dưới lòng bàn tay ta bất an cựa quậy. Đôi mắt trong sáng không chút tạp chất của hắn nhìn ta, nỗi u sầu như một tấm lưới vô hình bao quanh. Ta cảm thấy tim mình khẽ thắt lại, một cảm giác xót xa dâng lên.
Ta siết tay hắn chặt hơn, mỉm cười: "Ta sẽ kể cho A Thọ một bí mật, nhưng chàng đừng nói với ai nhé."
Hắn ngơ ngác nhưng vẫn gật đầu dưới ánh mắt ta.
"Thực ra, ta đến từ thiên giới."
A Thọ cau mày, sự chú ý của hắn đã bị ta kéo đi, đáp nhỏ: "Thần tiên sao?"
Nụ cười trên môi ta càng rộng: "Không phải thần tiên, nhưng là thần tiên bảo ta đến."
"Đến để làm gì?"
"Đến để làm người thân của A Thọ đó."
Hắn ngơ ngác, đôi mắt dần dần đỏ lên.
"Là gia gia bảo thần tiên đưa nương tử đến sao?"
Lòng ta chợt thắt lại.
A Thọ hít mũi, giọng đã lẫn tiếng nghẹn ngào: "Gia gia sẽ không quay về nữa, đúng không? Ta đã gọi ông dậy, nhưng dù có gọi như thế nào ông cũng không tỉnh, các thúc bá còn đặt ông vào cái hộp lớn, họ bảo đó là quan tài."
"Ta nhìn họ chôn cả quan tài và gia gia xuống đất, nhưng gia gia không phải là hạt giống, chôn năm nay, sang năm sẽ không mọc lên được. Họ đều lừa ta, ta không đợi được gia gia nữa rồi…"
Giọng hắn run rẩy, đôi tay nắm chiếc bánh bao cũng run rẩy theo. Ta chẳng biết phải an ủi hắn thế nào.
Mỗi buổi chiều, hắn đều ngồi trên chiếc ghế nhỏ ngoài cửa rất lâu, nhìn mặt trời lặn xuống núi, đợi mãi cho đến khi bầu trời đầy sao, nhưng trong thâm tâm hắn biết rằng gia gia sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Nước mắt từ đôi mắt đỏ hoe của hắn lăn dài, tạo thành vệt trên khuôn mặt rồi rơi xuống đất.
"Gia gia bảo ta, trẻ ngoan phải ăn cơm. Ông biết sẽ đi xa, biết ta ăn uống khó khăn nên mới bảo nương tử đến với ta, có phải vậy không?"
Môi ta hơi hé mở, nhưng cổ họng lại nghẹn lại, như có thứ vô hình chặn ngang.
Đôi mắt ướt đẫm của hắn nhìn ta, chờ đợi câu trả lời.
Trong lòng dâng lên nỗi chua xót, ta khẽ thở ra: "Không chỉ A Thọ cần ta, mà ta cũng cần A Thọ.
"Gia gia đã chọn ta giữa bao nhiêu người. Ông hỏi ta: Cô bé, có muốn có người thân không? Ta bảo có, nên ông mới nhờ thần tiên đưa ta đến bên A Thọ. A Thọ cũng là gia đình mà gia gia chọn cho ta."
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Giọng hắn nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Nhưng ta là…gánh nặng… gia gia không nói cho nương tử sao?"
Ta kéo tay áo lên lau nước mắt cho hắn: "Đừng nói bậy, A Thọ như thế này là rất tốt rồi, ta thích A Thọ như thế."
Hắn ngoan ngoãn như chú mèo con, để ta lau nước mắt. Ta tiếp lời: "Ta là người thần tiên đưa đến, không giống ai cả, nên biết rõ A Thọ là tuyệt nhất."
"Còn tốt hơn cả Tần Tú tài sao?"
"Tốt hơn hắn gấp trăm lần."
Khóe môi A Thọ chùng xuống, vừa cố lau nước mắt lại vừa không nhịn được mà mỉm cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!