Hôm sau là thứ bảy, theo như hẹn thì 10 giờ sáng nay Diệp Nam Bình sẽ tới phòng tập với Triệu Tử Từ, nhưng 9:30 Triệu Tử Từ thấy Diệp Nam Bình chẳng có động tĩnh gì, trực tiếp tìm tới cửa.
Diệp Nam Bình ra mở cửa, kéo cửa ra còn dáng vẻ chưa tỉnh ngủ. Triệu Tử Từ muốn đẩy cửa vào nhưng bị Diệp Nam Bình chặn cửa lại, có vẻ như không muốn Triệu Tử Từ vào nhà.
"Cậu ở ngoài cửa đợi tí, tôi rửa mặt thay đồ rồi ra." Diệp Nam Bình nói.
Triệu Tử Từ không khỏi nghi ngờ nhìn Diệp Nam Bình từ trên xuống dưới: "Tôi vào nhà chờ."
"Không tiện."
Triệu Tử Từ nhướng mày. Chiều hôm qua khi hẹn với Diệp Nam Bình là hôm nay sẽ đi tập thể hình, anh còn hỏi Diệp Nam Bình: "Tối nay cậu không đi "nộp thuế" à?"
Diệp Nam Bình lúc đó trả lời anh: "Đêm nay cô ấy có tiệc, tôi không tới nhà cô ấy."
Diệp Nam Bình ở nhà một mình, có gì mà không tiện? Ánh mắt Triệu Tử Từ lướt qua, dính chết trên hai dấu hôn bên gáy Diệp Nam Bình—
Nếu tối qua Tân Vãn Thành có tiệc, vậy hai dấu hôn này là do cô gái nào tạo ra? Còn mút tới tàn nhẫn vậy, mạnh mẽ quá nha!
Triệu Tử Từ hoảng sợ trừng mắt, xông thẳng vào cửa: "Bình tử, cậu không thể làm chuyện có lỗi với Tân Vãn Thành, Dao Dao sẽ giết cậu, tới lúc đó đừng nói anh em không cứu cậu."
Diệp Nam Bình không kịp ngăn, Triệu Tử Từ đã vọt vào phòng khách, thấy trên sàn nhà có một cái La perla* bị xé rách. (Nhãn hiệu đồ nội y của Ý)
"Chậc, cái này cũng…" hơi bị lộ hàng đó…
Triệu Tử Từ ngẩng đầu, Diệp Nam Bình vừa định giải thích đây là của Tân Vãn Thành thì Triệu Tử Từ đã lấy tư thế như đi bắt gian thay cho bạn thân của vợ chưa cưới, đi thẳng tới phòng ngủ chính.
Trên đường đi tới phòng ngủ, anh thấy theo thứ tự rơi rụng một cái áo sơ mi nam, một dây nịt nam, một chiếc giày cao gót đế đỏ.
Trên gót giày cao gót còn móc một… cái quần lọt khe.
Triệu Tử Từ ngừng ở trước giày cao gót là trước cửa phòng ngủ.
Diệp Nam Bình đuổi kịp Triệu Tử Từ, tiến lên ngăn Triệu Tử Từ với cánh cửa phòng ngủ.
Triệu Tử Từ nuốt nước miếng, cúi nhìn cái quần lọt khe bằng ren kia, lại ngẩng lên nhìn Diệp Nam Bình.
Này ai mà chịu được…
Diệp Nam Bình bất lực vỗ trán. Đã bảo cậu ta chờ ngoài cửa đi mà.
Nhưng mà đã muộn, Triệu Tử Từ không có can đảm mở cửa phòng ngủ ra thì cửa lại được mở ra. Tân Vãn Thành mặc áo thun to, mắt nhập nhèm buồn ngủ, đi chân trần đứng trong cửa: "Sáng sớm mà ai nhấn chuông vậy anh?"
Hai người ngoài cửa cứng đơ người. Triệu Tử Từ theo bản năng che mắt lại, chợt phát hiện Tân Vãn Thành mặc áo thun dài gần tới gối thì yên lặng thở phào.
Tân Vãn Thành bên trong cửa lúc này mới lướt qua vai Diệp Nam Bình nhìn thấy Triệu Tử Từ, tai đỏ bừng lên, đóng cửa cái rầm.
Triệu Tử Từ và Diệp Nam Bình mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, Triệu Tử Từ đơ người quay đầu đi: "Tôi ra phòng khách chờ cậu."
Triệu Tử Từ trở lại phòng khách, đặt mông ngồi xuống sofa. Yên lặng cảm thán mình già rồi già quá rồi, con gái người ta 25 tuổi mà cởi mở tới vậy kìa…
Triệu Tử Từ lấy gối dựa, chuẩn bị ôm vào người mới phát hiện một cái bao 001 đã xé nằm trong kẹt sofa, ngẩn người một lát rồi đứng bật dậy.
Hay là… đây cũng là chiến trường của hai người?
Triệu Tử Từ không còn cách nào nhìn tới sofa, lập tức đi vào bếp. Lấy chai nước trong tủ lạnh ra, mở nắp uống ừng ực một ngụm để đè cảm giác sốc tới tận nóc này xuống, lại nhìn thấy trên bàn ăn có vướng một chiếc vớ đeo loại dài. Anh phì một tiếng, phun nước ra đầy bàn, còn sặc tới gần chết.
Diệp Nam Bình nhanh chóng rửa mặt, thay đồ xong đi vào bếp. Thấy Triệu Tử Từ bị chiếc vớ kia làm sặc tới ho sù sụ thì vội vàng đạp thùng rác mở ra, vứt chiếc vớ vào. Mặt bình tĩnh thản nhiên nói với Triệu Tử Từ: "Đi thôi, tới phòng tập thể dục."
Triệu Tử Từ vất vả mới thở lại được bình thường, khom lưng vịn lên bàn ăn, liếc Diệp Nam Bình: "Cậu còn phải đi tới phòng tập à? Mức độ vận động của cậu…" … đã tới mức siêu vận động rồi đấy…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!