Áo sơ mi sạch sẽ, có mùi xà phòng thơm nhẹ nhàng.
Tân Vãn Thành nghĩ nghĩ rồi vẫn thay ra. Áo sơ mi rộng quá, mặc không vừa người, may mà bên trong cô mặc áo thun đen bên trong, đơn giản là mở nút áo sơ mi ra, lộ xương quai xanh, xắn tay áo lên. Áo sơ mi đen, áo thun đen, quần bút chì đen, cả một bộ đồ đen, chỉ lộ ra một phần vai trắng trẻo.
Hợp đồng của Diệp Nam Bình với Quảng Địch rất mạnh, Quảng Địch chỉ có một lần phủ quyết, "Ba đối tác" còn có một lần phủ quyết, cho nên ở hiện trường chụp ảnh, tuy bên phía Quảng Địch là Phó tổng giám đốc đại diện nhưng cũng chẳng có dám ý kiến ý cò gì.
Tân Vãn Thành thay quần áo xong, từ toilet trở lại lều, khung cảnh rất yên tĩnh, Phó tổng và Diệp Nam Bình đang đứng nhìn màn hình xem lại những hình ảnh mới chụp.
Việc chụp poster trực tiếp không dễ, trước mắt là những hình ảnh đơn thuần, sau đó được xử lý, hiệu ứng mắt thường nhìn thấy chắc chắc không đáp ứng yêu cầu của kết xuất ảo 3D như trong kế hoạch. Diệp Nam Bình cũng đã chuẩn bị hai kế hoạch chụp ảnh tại hiện trường, anh bắt đầu hướng dẫn mọi người nâng hai tấm kính to lên, lắp đặt chúng bên hai bên thân xe.
Âm thanh chuyển hai tấm kính đó làm hiện trường đang yên tĩnh trở nên ồn ào.
Vừa lúc AE cùng "Ba đối tác" xuất hiện, Diệp Nam Bình bắt đầu giải thích với đối phương rằng sau khi lắp kính, tài xế sẽ lên xe, khởi động xe chạy. Anh sẽ dùng máy ảnh chụp lại khoảnh khắc 0.5 giây khi bắt đầu. Sau khi xử lý hậu kỳ, sự phản chiếu trên kính có thể tái tạo hoàn hảo hiệu ứng ánh sáng, bóng tối trong kết xuất 3D.
Điều đó cũng rất hợp với slogan quảng cáo: Phù hợp tất cả hoạt động.
"Ba đối tác" vẻ mặt đồng tình, Tân Vãn Thành đứng bên cạnh nghe ké, liếc mắt thấy người hai bên đi theo đều gật đầu phối hợp, cô cũng gật gật đầu.
Linda lấy khuỷu tay thúc Tân Vãn Thành, ánh mắt ý kêu Tân Vãn Thành mau đi chụp những cảnh hậu trường. Sáng nay lúc ở trên xe Linda đã thay mặt Phó tổng dặn Tân Vãn Thành: sau khi "Ba đối tác" tới, phải chụp mấy tấm ảnh hậu trường, ghi lại hình ảnh mấy lão đại chỉ đạo công việc, xong rồi gửi tới nhóm lãnh đạo. Linda là trợ lý của Phó tổng, mấy kiểu hình ảnh bên lề vầy được gửi cho nhóm lãnh đạo, Tổng giám đốc luôn rất ưng ý cách làm này, Linda vuốt mông ngựa rất chuẩn.
Tân Vãn Thành nhân cơ hội "Ba đối tác" đang khen phương án quảng cáo của Phó tổng tốt thế này thế nọ, cô móc điện thoại ra chụp hai tấm. Chuẩn bị chụp tới tấm thứ ba thì bị người ngăn lại.
Diệp Nam Bình dẫn theo vài trợ lý, người ngăn Tân Vãn Thành lại chắc là trợ lý Diệp Nam Bình. Anh ta nghiêm túc nói với Tân Vãn Thành: "Xin lỗi, thầy Diệp* không thích xuất hiện trước ống kính."
(Thầy – lão sư -: ở đây nghĩa là bậc thầy, người có tiếng trong ngành, người đi trước, người hướng dẫn/dạy về nghề chứ không đơn thuần nghĩa là thầy cô giáo.)
"Tôi chỉ chụp thấy có nửa mặt thầy Diệp thôi mà.". Tân Vãn Thành nhíu mày, hơi khó hiểu. Mấy tấm ảnh này chụp chính là "Ba đối tác" với Phó tổng và mấy người khác, Diệp Nam Bình chỉ lộ ra nửa mặt cũng không được?
Trợ lý cười cười: Không được.
Hơ hơ, hoàng thân quốc thích hả? Cô chụp hình anh, anh xóa mất, bây giờ cô lấy di động chụp trúng anh, anh cũng muốn xóa? Tân Vãn Thành hậm hực nhún vai, mở tấm ảnh có mặt Diệp Nam Bình trước mặt trợ lý, cắt đi để thành một ảnh mới: "Vậy là được rồi chứ?"
Trợ lý lại cười cười, coi như là vừa ý.
Tân Vãn Thành nghĩ đơn giản là đổi góc chụp, miễn sao tránh cái vị họ Diệp tự phụ kia lọt vào ống kính là xong. Lại thấy người trợ lý đó nghiêng người qua, vẻ hơi ngạc nhiên.
Tân Vãn Thành tưởng đối phương còn lo lắng cô chưa cắt hết hình ảnh khi nãy, định mở điện thoại ra cho anh ta kiểm tra: "Còn vấn đề gì à?"
Trợ lý vội vàng thu hồi ánh mắt, ngại ngùng cười với Tân Vãn Thành: "Mùi nước hoa của cô thơm quá."
Tân Vãn Thành bị khen lại sửng sốt. Sáng nay ra đường cô không xịt nước hoa.
Tân Vãn Thành cúi đầu ngửi ngửi: "Chắc là mùi xà phòng giặt đó."
"…Vậy à?" ánh mắt trợ lý lướt qua bả vai cô, không biết nhìn ai phía sau cô, cười cười rồi bỏ đi.
…..
Quay chụp xong cũng đã gần đến chạng vạng. Chưa tới giờ tan tầm, đường về thành phố chưa đông đúc, công việc đã kết thúc thuận lợi.
Ba đối tác đã đi được nửa đường, bây giờ lại phái xe tới nói muốn mời mọi người ăn tối ở một nhà hàng chay trên đường. Linda vừa nghe đã biết là ở đâu, mỉm cười. Tân Vãn Thành nhìn mặt đoán ý, thấy Linda cười vậy thì biết nhà hàng này rất đắt đỏ.
Tân Vãn Thành không quan trọng chuyện nhà hàng này đắt hay quý tới mức nào, mà là chuyện "thầy Diệp" có bị bắt đi hay không.
Một mặt ngại ăn uống chung thì nhiều quy tắc nọ kia, một mặt… lại rất muốn ngồi cùng bàn ăn cơm với người ta. Thiệt tình hết sức mâu thuẫn mà.
Lén liếc nhìn qua Diệp Nam Bình đang thu dọn đồ đạc, thật sự chỉ nhìn thoáng qua, không biết người trợ lý khi nãy bắt cô xóa ảnh ở đâu chui ra, nói với mọi người: "Thật sự xin lỗi, thầy Diệp hai hôm nay công việc dồn dập, hơn 20 giờ rồi chưa có chợp mắt, liên hoan đêm nay anh ấy không đi được."
Mọi người ở đây cũng không nghĩ Diệp Nam Bình sẽ hòa đồng với tập thể, nói lại: "Thầy Diệp vất vả rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!