Chương 49: (Vô Đề)

Hứa An Bình mất tích ở khu vực lân cận sông Tiền Đường ( – Qiangtang), đội cứu hộ tìm kiếm hơn một giờ vẫn không có tin tức Hứa An Bình. Khu vực cận sông Tiền Đường là chỗ nào Tân Vãn Thành không biết, Diệp Nam Bình lại biết, đó là khu vực không người ở rất đáng sợ.

Diệp Nam Bình đặt vé bay chuyến tối, các chuyến bay từ Dar Es Salaam đến Bắc Kinh đều đã hết vé, nhưng anh không chờ được, ngoài máy ảnh, hành lý không mang theo bất cứ thứ gì, quần áo đơn giản mặc trên người đi thẳng tới sân bay thử vận may, có thể có người trả vé, anh có thể bổ sung ngay lập tức.

Tân Vãn Thành chưa từng thấy dáng vẻ căng thẳng như vậy của anh, người đàn ông này làm việc gì cũng thành thạo, chỉ duy nhất việc này mất đi vẻ bình ổn thường ngày. Vừa tới sân bay, anh đã vội vàng đến quầy giao dịch, anh nói tiếng Anh nhanh tới mức nhân viên hàng không phải vài lần cắt ngang, đề nghị anh lặp lại lần nữa.

Tân Vãn Thành ngồi trên khu vực chờ trông hành lý giúp anh, nhìn thấy thời gian trôi qua chậm chạp, phía Khả Khả Tây Lý không có tin tức gì mới, cô cũng không thể ngồi yên, khoác túi máy ảnh lên đi tìm anh. Nhưng cô đi tới đó cũng không giúp được gì, thấy anh đang xoa trán, chờ nhân viên mặt đất liên lạc gọi điện thoại tìm vé trống, cô muốn đưa cho anh chai nước, cũng không thể mở miệng được.

May mà rất nhanh đã có tin buổi chiều hai giờ có người trả vé, Diệp Nam Bình lập tức đặt vé đó. Từ rạng sáng đến giờ, ngoài nói với tài xế mấy câu, anh không nói thừa 1 lời, mãi tới khi đặt được vé, đổi được thẻ lên máy bay, anh mới miễn cưỡng thả lỏng, lần đầu tiên mở miệng nói với cô: "Chuyến bay 2 giờ chiều nay chỉ có một chỗ, em không thể đi cùng anh. Anh đã đặt chuyến bay khuya nay cho em trên khoang hạng nhất, em ngoan ngoãn ở phòng chờ nghỉ ngơi đợi chuyến bay. Em đừng ra ngoài sân bay một mình, bên ngoài không an toàn." Thời điểm này anh còn nhớ phải dặn dò cô, Tân Vãn Thành gật đầu. Ai ngờ chuyến du lịch này của họ là bị cắt đứt đột ngột thế này?

Tân Vãn Thành nhìn theo bóng anh qua cổng hải quan, không rảnh nghĩ tới chuyện mình ở sân bay chờ 7 giờ sau mới có thể đi đăng ký chuyến bay, hiện giờ chỉ hy vọng Hứa An Bình bình an.

Nếu lỡ… nếu lỡ Hứa An Bình thật sự có chuyện gì, thì chuyện của cô và Diệp Nam Bình coi như xong. Rốt cuộc nếu không phải vì cô, Diệp Nam Bình đã cùng Hứa An Bình cùng đi Khả Khả Tây Lý, có thể sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Diệp Nam Bình sẽ trách cô sao?

Cô không biết.

Bởi vì cô biết rõ, vị trí của cô trong lòng anh, không bằng một phần mười Hứa An Bình.

Tân Vãn Thành một mình hạ cánh xuống Bắc Kinh đã là 21 giờ sau. Cho dù cabin khoang hạng nhất thoải mái đến thế nào thì 21 giờ đồng hồ cũng đủ khiến cô eo mỏi chân đau.

Mở di động lên, tin nhắn đầu tiên nhận được là từ Diệp Nam Bình —

Tìm được Hứa An Bình rồi.

Cô ấy trượt chân ngã xuống sườn núi, bị bẫy của thợ săn trộm kẹp trúng chân. Có điều may là chân bị kẹp chính là chân giả, khi đội cứu hộ tìm được cô, cô không có vết thương nào nghiêm trọng, chỉ bị trầy trụa, thâm tím một số chỗ.

Chân giả Hứa An Bình bị hư hỏng nặng, cái chân không hoàn hảo đó lại trở thành thứ cứu cô trong thời khắc nguy hiểm nhất, nhưng chuyến đi Khả Khả Tây Lý của cô vì vậy mà kết thúc, cô quay về Bắc Kinh.

Tân Vãn Thành thực sự thở ra nhẹ nhõm, nhắn lại: Vậy là tốt rồi, em mới xuống máy bay.

Cô không có hành lý ký gửi, chỉ đeo một túi leo núi trên to lưng. Ra khỏi cổng, lấy di động ra định gọi xe thì thấy điện thoại tắt nguồn. Điện thoại này cô xài đã ba năm, càng ngày càng không xài được, cô đành đi ra ngoài xếp hàng chờ taxi.

Trong hàng người xếp hàng chờ xe có không ít đôi tình nhân, hai người dựa sát vào nhau, chia sớt sự mệt mỏi của hành trình, Tân Vãn Thành chỉ có một mình, cõng túi trên lưng, tự nhiên thấy mình hơi đáng thương. Muốn nói chuyện với Diệp Nam Bình, sờ tới di động mới nhớ ra di động không sử dụng được. Mà Diệp Nam Bình có lẽ đang bận rộn xử lý việc của Hứa An Bình, không có thời gian nói chuyện với cô.

Đêm rất dài, hàng người chờ xe dằng dặc, Tân Vãn Thành ủ rũ cúi đầu, di chuyển theo dòng người phía trước nhích lên từng chút.

Phía sau hình như có người chen ngang dẫn tới những tiếng xôn xao đầy bất mãn, Tân Vãn Thành chỉ lo cúi đầu nhìn mũi giày mình, không quay lại nhìn, mãi tới khi nguồn gốc của tiếng xôn xao đó dừng trước mặt cô.

Tân Vãn Thành thấy một đôi giày nam dừng trước mặt cô, theo bản năng mà cô nhường cho người ta – người ta muốn chen thì cứ để cho họ chen, dù sao cô cũng không vội về nhà, trong nhà không có ai trông đợi cô về.

Đôi giày kia lại đứng im không nhúc nhích. Chủ nhân đôi giày lên tiếng, giọng vừa nhẹ nhàng vừa lạnh lùng: "Nghĩ gì vậy?"

Tân Vãn Thành sửng sốt.

Ngẩng đầu.

Diệp Nam Bình đứng trước mặt cô.

"Anh…"

Cô mới thốt ra một tiếng đã bị động tác đưa tay lấy chiếc túi trên vai cô cắt ngang.

Diệp Nam Bình đeo túi của cô, hỏi lại: "Khi nãy gọi em, em không nghe à?"

Anh nhận được tin nhắn của cô là mới hạ cánh, khi đó anh mới lên đường cao tốc sân bay, nhắn wechat cho cô, cô không trả lời, điện thoại cho cô, đầu dây báo bên kia đã tắt máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!