Chương 43: (Vô Đề)

Lần này Tân Vãn Thành có thể công khai mặc áo sơ mi của anh. Hai chân thon dài lộ ra, lắc lư qua lại trong phòng làm việc của anh. Trên kệ sách đúng là sách gì cũng có, mỹ thuật, kiến trúc cũng có.

"Sao anh có cả sách kiến trúc vậy?"

"Trong lĩnh vực nhiếp ảnh thì ngoài việc có phong cách độc đáo thì quan trọng nhất là bồi dưỡng thẩm mỹ cho mình. Đọc nhiều sách sẽ có lợi." Diệp Nam Bình ngồi sau máy tính, tiếp tục xem xét chỉnh sửa kế hoạch cuộc thi nhiếp ảnh mà trước đó anh chưa hoàn thành.

Tân Vãn Thành nhón chân lấy trên kệ sách một tập tranh, lật ra xem, toàn tiếng Anh, cô đọc chỉ hiểu một nửa. Nghe tiếng lật sách, Diệp Nam Bình ngước mắt, hơi nghiêng đầu, tầm mắt vòng qua máy tính thấy cô gái đứng trước mặt anh đang nhón chân, vạt áo sơ mi khó lắm mới che khuất được đùi, ánh mắt anh tối sầm lại, rồi khôi phục lại như cũ: "Lại đây."

Tân Vãn Thành ôm tập tranh quay nhìn anh: "Làm gì ạ?"

Anh hất hàm chỉ màn hình.

Tân Vãn Thành cúi đầu nhìn, là kế hoạch cuộc thi nhiếp ảnh mà lần trước ở bảo tàng Hướng Duyên Khanh đã nói. Lúc đó cô còn âm thầm nhờ trợ lý Hướng Duyên Khanh gửi cho mình 1 bản kế hoạch. Lúc đó kế hoạch phác thảo lần thứ nhất, chưa có thời gian cụ thể, bây giờ trong máy tính Diệp Nam Bình có lẽ là bản thảo đã chỉnh sửa, thời gian đã xác định, ngày 20 tháng 3 năm nay. Quá trình thi đấu khá thú vị, vòng đấu loại là ảnh chụp từ máy kỹ thuật số.

Vòng chung kết lại chỉ được thực hiện bằng điện thoại di động. Hướng Duyên Khanh sưu tầm các tác phẩm nghệ thuật không theo cách thông thường, ông tổ chức thi đấu cũng không đi theo con đường thông thường.

Nhà tổ chức có liên kết với quỹ nghệ thuật của Hướng Duyên Khanh. Các nhà đồng tổ chức khác có nhãn hàng máy ảnh kỹ thuật số nổi tiếng, nhãn hiệu điện thoại di động nổi tiếng, Thời thượng Phong Hành cùng In studio, đều là những đơn vị đứng đầu trong nước.

Quán quân không những được ký hợp đồng với In studio, thành lập studio cá nhân, hợp đồng trị giá trăm vạn, còn có thể lên ảnh bìa của một tạp chí nổi tiếng, có bài viết riêng.

Cô vốn hăm hở muốn thử, nhìn thấy giải thưởng thì khí thế lại xìu xuống: "Giải thưởng phong phú như vậy, cao thủ dự thi chắc chắn không ít."

"Nếu người đã nổi tiếng thì không quan tâm tới tiền thưởng, cũng ngại thể diện không tham gia; em không nổi danh thì còn sợ cái gì?"

"Anh có cho em đi cửa sau không? Giám khảo tiên sinh."

"Không."

Biết ngay anh không mà, Tân Vãn Thành cũng thấy bình thường, bĩu môi.

Diệp Nam Bình thấy bộ dạng cô như vậy, chợt nói chuyện khác: "Em biết ai mua những bức ảnh kia của em không?"

"Ai ạ?"

"Hướng Duyên Khanh."

Tân Vãn Thành lên tinh thần ngay lập tức.

Xem ra cô hiểu ý anh, nói chuyện cùng cô rất đơn giản, nói qua là hiểu: "Em cảm thấy ánh mắt ông ấy sẽ mua những tác phẩm bình thường sao?"

"…" lời này là thật, trong ánh nhìn chằm chằm của Tân Vãn Thành tràn ngập vẻ khẳng định.

"Nhưng chắc ông ấy không nghĩ tới việc mình tiêu tiền mua ảnh của em, em quay đầu lại góp tiền vào quỹ của ông ấy.

Hướng Duyên Khanh ra giá chắc là… không thấp, Tân Vãn Thành chợt nghĩ tới trước đó mình nói tiền bán những bức ảnh chụp cô chỉ lấy 1.000, không khỏi nuốt nước miếng: "Vậy… em có thể đổi ý không?" Hay là quyên góp 1 nửa giữ 1 nửa tốt hơn…

Diệp Nam Bình đoán được cô muốn đổi ý chuyện gì, cười nhéo mũi cô: "Không được."

Tân Vãn Thành thở dài, "Thôi."

"Nhưng để bồi thường —" anh bỏ lửng câu nói.

Tân Vãn Thành nháy mắt lại hăng hái lên, anh đúng thật là, biết cách trêu người khác, lại càng biết cách khơi lòng ham muốn của người ta. Tân Vãn Thành hôn anh, lại hôn hôn anh. Anh hài lòng, nói: "— anh có thể đem bí tịch võ công truyền cho em."

"Bí tịch võ công?"

"Anh chuyển đổi thành công từ chụp ảnh tin tức sang nhiếp ảnh thương mại, em tưởng là tất cả do thiên phú sao?"

"…" cô thật sự tưởng vậy mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!