Chương 42: (Vô Đề)

Mãi tới 5 giờ khi triển lãm đóng cửa, Diệp Nam Bình cũng không xuất hiện.

Tân Vãn Thành giúp In studio chụp những hoạt động triển lãm làm tư liệu cho sau này. Chị phụ trách hoạt động muốn về công ty viết bài, đồng nghiệp khác không có việc gì nữa nên giục Tân Vãn Thành hỏi thầy Diệp có đến không. Tân Vãn Thành nhắn hỏi Diệp Nam Bình trong nhóm công việc: Thầy Diệp, anh có đến triển lãm không?

Mặt khác lại nhắn tin nhắn riêng cho anh: Sao anh còn chưa tới nữa?

Diệp Nam Bình trả lời trong nhóm: Tạm thời có việc, không có thời gian đến triển lãm, mọi người về đi.

Nhắn riêng cho cô: Đợi anh, lát nữa anh đến.

Tân Vãn Thành nhìn hai tin nhắn trái ngược nhau, ngây ra, nhắn tin riêng hỏi lại anh: Vậy rốt cuộc là anh tới hay là không?

"Anh nói anh không có thời gian đến xem triển lãm vì muốn đến đón em tan ca." Diệp Nam Bình trả lời.

"…"

Tân Vãn Thành cất di động, cùng đồng nghiệp rời khỏi trung tâm triển lãm.

Chị phụ trách hoạt động thấy cô vui vẻ, hỏi: "Tan làm sớm thôi mà, vui đến thế hả?"

Có đồng nghiệp đề nghị: "Nhân dịp không có ông chủ, chúng ta đi ăn lẩu Tứ Xuyên đi?"

Diệp Nam Bình không ăn cay mọi người đều biết, công ty chưa bao giờ đi ăn lẩu, mấy đồng nghiệp đều thèm. Tân Vãn Thành đang tính nói có người đến đón cô thì thấy Lục Miểu, nghẹn lại: "Em còn có việc, về trước đây ạ."

Nói xong thì chạy xuống thang lầu triển lãm, vòng một vòng, chạy về ngồi trong đại sảnh chờ Diệp Nam Bình.

Chưa đầy 15 phút sau, Diệp Nam Bình nhắn wechat tới nói anh đến rồi, Tân Vãn Thành chạy khỏi trung tâm triển lãm, xuống lầu, vừa tới lề đường thì nghe tiếng còi xe cách đó không xa. Tân Vãn Thành lên xe, chưa thắt dây an toàn đã bắt đầu đề nghị: "Lát nữa em muốn ăn lẩu."

"Được."

"Lẩu Tứ Xuyên."

"Lẩu uyên ương thì được."

Tân Vãn Thành nhìn anh trên kính chiếu hậu, ngẫm nghĩ đồng nghiệp đều bận tâm sai chỗ rồi, ông chủ thật ra cũng có thể ăn lẩu mà.

Đang khởi động xe, anh tuy vẫn nhìn thẳng phía trước nhưng bắt gặp ánh mắt cô: "Nhìn anh làm gì?"

"…"

Cô không thể nói cho anh, mấy đồng nghiệp ngại anh khó khăn, liên hoan không ăn cái này không ăn cái kia được, nên đổi đề tài: "Lục Miểu muốn nghỉ việc, anh ta nói với anh chưa?"

Diệp Nam Bình tập trung lái xe: "Chưa. Có điều cũng không ngoài dự tính."

"Không ngoài dự tính?!"

"Ở chỗ anh chỉ là ván cầu cho cậu ta, cậu ta không làm lâu dài là điều bình thường."

"Không lẽ anh không tức giận xíu nào hả?" cô tới mách lẻo, nhưng phản ứng của anh thật sự quá bình tĩnh.

"Có gì mà phải giận?"

"Nếu là em, chắc em tức chết. Anh ta coi chỗ này như tấm ván lót đường, cơ bản là không làm tốt công việc, cũng không trau dồi bản thân, chỉ muốn quen biết những người quyền quý."

"Lục Miểu là người từ nhỏ tới lớn sợ khổ, sợ nghèo, lối đi của cậu ta là đi theo đường tắt, anh tuy không ủng hộ nhưng có thể hiểu."

"Anh ta mà nghèo? Em mới được xem là nghèo mới đúng chứ?" Lục Miểu đi làm mang giày, đeo túi đều là hàng hiệu, anh ta mà nghèo? Vậy cô chắc rớt mùng tơi.

Đằng trước đèn đỏ, Diệp Nam Bình nhân cơ hội này giải thích nghi vấn trong lòng cô: "Mẹ cậu ta trước đó làm nhân viên vệ sinh ở công ty."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!