Chương 4: (Vô Đề)

Ba ngày sau, Tân Vãn Thành nhận được bưu phẩm gửi đến công ty. Nhân viên lễ tân nhận giùm cô, tên người gửi cô không biết, trở lại bàn làm việc, mở ra mới thấy là máy ảnh cô đã bỏ quên ở Monaco.

Tân Vãn Thành ôm máy ảnh sững sờ một lúc lâu rồi lòng mới tưng bừng vui vẻ nhảy nhót.

Trưa hôm đó có tin tốt, In studio quyết định nhận công việc chụp ảnh cho mẫu xe năng lượng mới này. Tân Vãn Thành còn chưa có thời gian tự hỏi coi chuyện đó có phải phần nào nhờ công mình hay không thì Linda đã nói mấy tin tức mà cô ấy nghe ngóng được. Thì ra người nhận kế hoạch thay Diệp Nam Bình kia là Triệu Tử Từ, anh ta có hợp tác với bên công ty kia, hôm đó đến sân bay đón Diệp Nam Bình là muốn làm thuyết khách.

Tân Vãn Thành nghe xong, yên lặng thở ra nhẹ nhõm, may mà mình còn chưa tự mình đa tình. Linda tựa bên bàn Tân Vãn Thành tám chuyện với mấy người đồng nghiệp khác, Tân Vãn Thành giấu tay dưới bàn xem lại mấy bức hình trong máy ảnh mới tìm lại được. Những bức hình cô chụp ở Monaco vẫn còn nguyên, chỉ có tấm hình cuối cùng đã bị xóa.

Diệp Nam Bình nhặt được máy ảnh của cô, không chỉ xem hình cô chụp mà còn xóa bức ảnh cô chụp anh?

Vậy là ý gì?

Tân Vãn Thành chưa kịp nghĩ ra đã bị kêu đi họp.

Xét thấy Linda đã thành công trong việc đưa kế hoạch cho Diệp Nam Bình, gián tiếp thúc đẩy việc hợp tác, sếp cố ý khen ngợi Linda trong cuộc họp. Linda cũng không độc chiếm công lao một mình, mà nói nhờ có Joe hỗ trợ —

Linda vừa nói vừa nhìn về phía Tân Vãn Thành, Tân Vãn Thành ngơ ngác một giây mới chợt nhớ ra Joe là cô.

Mỗi người khi vào công ty đều phải có một tên tiếng Anh, cái này là quy định bất thành văn. Tân Vãn Thành ngày đầu tiên tới công ty cũng không gặp Linda, vì Linda tiếp khách uống rượu nhiều quá nên xin nghỉ nửa ngày.

Lúc đó Tân Vãn Thành không hiểu, sao người của bộ phận sáng tạo cũng phải đi tiếp khách? Trưa hôm đó, ở phòng trà nước Tân Vãn Thành gặp Linda đang vừa lấy cà phê vừa chơi game trên điện thoại, Linda thấy cô lạ mặt nên hỏi: "Cô là người mới đến à? Tên gì?"

"Dạ, Tân Vãn Thành."

"Tôi hỏi tên tiếng Anh của cô kia."

"Tôi chưa có tên tiếng Anh."

Linda nghĩ ngợi: "Vậy gọi cô là… Joe đi." Đó là nhân vật mà Linda đang chơi, "Great Joe, cô gọi là Joe thì có thể giúp tôi vượng* hơn." (Vượng: mang lại may mắn, thành đạt cho người khác. VD Vượng phu)

Mỗi ngày đều nghe Thương Dao oán giận mấy lãnh đạo làm việc chả ra sao, Tân Vãn Thành cảm thấy Linda là lãnh đạo không tệ lắm. Giống như lần này, bên In studio tuy là nhận hạng mục công việc nhưng không hài lòng với kế hoạch, yêu cầu bộ phận sáng tạo chỉnh sửa lại, Linda cho Tân Vãn Thành tham dự.

Bộ phận sáng tạo họp cả đêm. Phòng họp đèn đuốc sáng trưng.

Đây là lần đầu tiên Tân Vãn Thành làm việc nhóm, không bị ảnh hưởng bởi sự quan trọng nặng nề của kế hoạch nên ý tưởng cũng đơn giản, táo bạo. Diệp Nam Bình không phải thích dựa vào từ thiện để tẩy trắng sao? Tổ chức một cuộc thi xe từ thiện, mánh lới quảng cáo là những xe dự thi đều là xe năng lượng mới, Diệp Nam Bình có thể chụp trực tiếp trên đường đua.

Ý kiến được đề xuất ra, mấy người thạo việc đều cười. Ý tưởng của cô lớn quá, nói tới việc hoạt động ngoài trời thì phải tìm người thực hiện, dự toán ngân sách có thể không kham nổi, "ba đối tác"* sẽ không đồng ý. (Ba đối tác: kiểu nói đùa ví von như khách hàng là thượng đế ấy, đối tác là ba, là ông nội mình vậy)

Linda ngắt lời cô bằng cách vỗ lên bàn: "Cô nhóc, có thể nghĩ thực tế hơn được không?"

Phương án bị bác, Tân Vãn Thành cũng không khó chịu. Dù sao cô ở công ty này chỉ đợi cơ hội, không mong sẽ thăng tiến gì.

Điểm tiếc nuối duy nhất là nếu phương án mới không thành công, phía In studio lật lọng không hợp tác thì cô không có cơ hội gặp lại nhiếp ảnh gia có giá trị cao nhất trong nước, càng miễn bàn tới cơ hội lén học nghề của anh ta.

Nhưng không ngờ phương án bên Quảng Địch chưa thông qua thì bên công ty năng lượng kia đã chủ động đề ra ý tưởng thực hiện một cuộc đua xe, tiền thưởng sẽ được quyên tặng từ thiện.

Nghe nói ý tưởng đó là do Triệu Tử Từ khi uống rượu với giám đốc điều hành bên công ty kia bàn bạc, Quảng Địch là bên B, chỉ theo vuốt mông ngựa, đem ý tưởng của mấy ông lớn trong bữa tiệc rượu đó mà chắt lọc lại, chưng cất tinh luyện gia công các kiểu, cho ra lò phương án mới.

Ban đầu chỉ là một phương án quảng cáo biến thành nguyên chuỗi hoạt động, quảng cáo marketing, hoạt động marketing, sự kiện marketing, phương án chia thành 3 mảng, bên In studio cũng thích phương án này, cũng quyết định thù lao đợt chụp ảnh này sẽ quyên làm từ thiện luôn.

Tất cả đều mừng, chỉ có Linda là hơi khó chịu, nửa đêm say khướt điện thoại cho Tân Vãn Thành: "Trước đó đã nói cô sẽ vượng cho tôi mà, quả nhiên… tiếc là tôi lại không nghe lời cô."

Tân Vãn Thành bị đánh thức vẫn lơ mơ, mất mấy giây mới hiểu được Linda đang nói tới chuyện gì. Tân Vãn Thành chưa kịp lên tiếng thì trong điện thoại đã truyền tới tiếng nôn mửa.

Tân Vãn Thành cúp điện thoại.

Tân Vãn Thành bị cuộc điện thoại đó đánh thức mới phát hiện Thương Dao còn ôm máy tính ngồi đầu giường, gấp rút đẩy nhanh tiến độ công việc trong đêm.

Lúc này trong phòng vách ngăn, một ngọn đèn bàn sáng, căn phòng rộng khoảng sáu mét vuông, Tân Vãn Thành với Thương Dao thuê ở chung. Nó nằm ở khu vành đai thứ năm của phía đông thành phố, tiền thuê nhà 3.500 tệ một tháng. Trong phòng có một giường, một tủ quần áo, một cái bàn đơn giản xem như bàn trang điểm, hai cô gái chung giường chung gối đã hai tháng, quen nên không chê chật chội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!