Chương 31: (Vô Đề)

Những người ưu tú dường như luôn tỏa ra ánh sáng lấp lánh, Tân Vãn Thành nhìn theo bóng anh, không biết nếu cô thật sự trở nên ưu tú, giỏi giang như anh, anh còn có thể từ chối cô dễ dàng như vậy không.

Công việc bận rộn không cho phép Tân Vãn Thành đắm chìm trong nỗi buồn bực quá lâu. Kỳ nghỉ tết vừa qua, Diệp Nam Bình đã có việc chụp ảnh bìa cho đợt hoạt động công ích cùng với việc chụp ảnh bìa album.

Lần chụp ảnh bìa album này có điều đặc biệt, người được chụp là người có tiếng tăm trong nước, nhà sưu tầm Hướng Duyên Khanh.

Hướng Duyên Khanh ngoài việc sưu tầm thì còn là nhà đầu tư. Sắp tới ông muốn mở một cuộc triển lãm các bộ sưu tập trong thời gian gần đây. Lưu diễn từ Bắc Kinh, Thượng Hải, tới New York, Luân Đôn. Diệp Nam Bình với Hướng Duyên Khanh có mối quan hệ cá nhân, trước đó có lần quỹ nghệ thuật Hướng Duyên Khanh từng muốn đầu tư vào In studio, muốn đưa In studio thành công ty tích hợp nhiếp ảnh và môi giới nhiếp ảnh, tuy đầu tư không thành nhưng mối quan hệ giữa Diệp Nam Bình và Hướng Duyên Khanh vẫn giữ khá tốt. Lần này Hướng Duyên Khanh cố ý mời Diệp Nam Bình phụ trách việc chụp ảnh triển lãm.

Hướng Duyên Khanh có bảo tàng nghệ thuật ở Thuận Nghĩa, bảo tàng trưng bày tất cả những đồ cá nhân của ông. Lần này studio dựng ngay trong bảo tàng, thuận tiện cho việc chụp ảnh.

Sáng sớm, Tân Vãn Thành cùng đồng nghiệp đi tới Thuận Nghĩa trước. Diệp Nam Bình sáng sớm đến sân bay đón người, không xuất phát cùng mọi người.

Không có ông chủ, mọi người nói chuyện tự do thoải mái hơn, Tân Vãn Thành ở trên xe được đồng nghiệp nói mới biết Hướng Duyên Khanh chính là chồng Khương Nam. Nghe đồn Hướng Duyên Khanh đối xử với vợ cực kỳ tốt, Khương Nam vì sự nghiệp vì tập trung sự nghiệp mà không muốn sinh con, Hướng Duyên Khanh cũng không hề phàn nàn giận dỗi, còn giúp đỡ sự nghiệp cho vợ.

Anh ánh sáng ngồi cùng Tân Vãn Thành cùng đùa, gien Hướng Duyên Khanh tốt như vậy, Khương Nam không chịu để cho có người thừa hưởng, thật quá đáng tiếc.

"Nếu tôi là phụ nữ, chắc chắn phải sinh đứa con buộc ông ấy lại mới được, Hướng Duyên Khanh là người đàn ông mà cho dù 50 tuổi vẫn khiến phụ nữ say mê."

Tân Vãn Thành không thích nghe những lời kiểu thế này, cười hỏi lại: "Nếu nói vậy, Khương Nam là phụ nữ đẳng cấp như thế kia, chắc chắn cũng không ít đàn ông say đắm?"

Có lẽ vì phản ứng Tân Vãn Thành không quá rõ ràng, anh ánh sáng lấy tư thế dạy dỗ cô, nói: "Cô bé à, cái này em không hiểu rồi, Khương Nam đã 40 rồi. Phụ nữ cho dù tài giỏi thì quá 35 cũng không còn được ưa chuộng trên thị trường nữa."

Tân Vãn Thành cười ha ha, vừa định mở miệng bẻ lại tư tưởng trọng nam khinh nữ của anh ta thì xe đã dừng trước bảo tàng của Hướng Duyên Khanh.

Mọi người dừng tám chuyện xuống xe.

Bảo tàng chiếm một vị trí rất lớn, có những khu vườn bên ngoài, không gian xanh mát. Tân Vãn Thành phóng tầm mắt nhìn quanh, những tòa nhà trắng bao quanh, lặng lẽ soi mình xuống dòng sông. Sương mù Bắc Kinh mờ mờ khiến cảnh vật có vẻ trang nghiêm, tiêu điều. Mấy cô gái trẻ đang chụp ảnh bên bờ sông, Tân Vãn Thành nhìn ra xa, có cảm giác trái ngược không khí ở đây mà lại rất đáng yêu.

Cho dù hôm nay chụp ảnh ở đây thì bảo tàng cũng không đóng cửa, chỉ chăng dây giới hạn một số khu vực tham quan, giúp mọi người thuận tiện hơn trong việc dựng lều chụp ảnh.

Tân Vãn Thành phụ trách máy tính với màn hình hiển thị. Lục Miểu phụ trách nghiên cứu địa hình và ánh sáng. Những công việc khác chờ Diệp Nam Bình đến rồi sắp xếp.

Tân Vãn Thành làm xong việc của mình, định tới giúp Lục Miểu sắp xếp, chụp thử ánh sáng nhưng Lục Miểu độc chiếm máy ảnh DSLR.

Tân Vãn Thành nhìn Lục Miểu chụp thử bố cục mấy tấm, cô thấy góc độ không đúng. 11 giờ bắt đầu chụp, ánh nắng sẽ khác so với hiện tại, Lục Miểu nên kéo dài góc độ hơn, ảnh sẽ có được sự kết hợp hiệu quả giữa bóng tối và ánh sáng. Lần trước chụp ảnh bìa, Diệp Nam Bình cũng xử lý như vậy.

Đáng tiếc Lục Miểu không cho cô chạm vào máy DSLR, dĩ nhiên cũng không nghe ý kiến của cô. Tân Vãn Thành dứt khoát bỏ đi, đi bộ một vòng khu vực xung quanh.

Bảo tàng của Hướng Duyên Khanh không chỉ có những tác phẩm danh họa, mà còn có không ít tác phẩm của các nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Bao gồm Ansel Adams, Man Ray, những nhiếp ảnh gia Tân Vãn Thành đã thấy trong sách.

Tân Vãn Thành thưởng thức một vòng xong mới thong thả quay về lều, vừa lúc nghe người quản lý hỏi sản xuất ảnh: "Thầy Diệp mấy giờ tới?"

"Tôi mới nhắn anh ấy, anh ấy chưa trả lời."

"Chúng ta dự tính chụp lúc 11 giờ, ông Hướng 10h50 sẽ tới, thầy Diệp sẽ không… tới trễ hơn ông Hướng chứ?"

Tuy Diệp Nam Bình có quan hệ tốt với Hướng Duyên Khanh, nhưng công việc mà tới trễ thì không hay.

Anh sản xuất ảnh cười: "Yên tâm đi, trong công việc thầy Diệp chúng ta chưa từng trễ giờ."

Người quản lý vừa đi, anh sản xuất ảnh lại gọi điện thoại cho Diệp Nam Bình nhưng vẫn không có ai nhận điện thoại.

Không chỉ có anh sản xuất ảnh khó hiểu, những người khác cũng chưa từng gặp tình trạng này.

"Thầy Diệp luôn chú trọng công việc, người đến quan trọng thế nào mà anh ấy phải bỏ công việc đi đón thế?"

Anh sản xuất ảnh là người làm việc lâu năm với Diệp Nam Bình nhất cũng nhún vai tỏ vẻ không biết, Lục Miểu lại đoán: "Người nhà… hay là bạn gái."

Lục Miểu vừa nói vừa liếc nhìn Tân Vãn Thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!