Tân Vãn Thành đứng bất động ở cửa.
Diệp Nam Bình bên trong cửa lại cực kỳ bình tĩnh, nói với cô: "Cô tới đúng lúc lắm, vào đi."
Xoay người đi vào trong.
Đi mấy bước, quay lại thấy Tân Vãn Thành vẫn đứng yên không đuổi theo, Diệp Nam Bình nhướng mày tựa như không hiểu cô ngại ngần chuyện gì.
Tân Vãn Thành lấy lại tinh thần, chạy theo.
Trong lòng trống đánh ầm ầm, đi theo anh vào phòng ngủ, ngang qua sofa – cái chăn tối qua cô đắp đã được cất đi – rất nhanh đã tới toilet.
Anh cầm một hộp gì đó có 8 ngăn trên bồn rửa mặt lên hỏi: "Cái này sử dụng thế nào?"
Tân Vãn Thành đứng cạnh cửa nên cách xa anh hơn một mét, thật sự không nhìn ra anh đang cầm gì, đành tiến tới gần.
Thì ra là hộp kem che khuyết điểm.
"Anh muốn… che chỗ nào?"
Diệp Nam Bình nhìn cô qua gương, ý như hỏi: Cô hỏi vậy không thấy vô nghĩa à?
Phải rồi, ngoài việc che dấu hôn thì anh còn có thể chỗ nào chứ? Tân Vãn Thành nhận cái hộp, rồi lại đau khổ. Hộp này có 8 màu, nhưng cô có 3 màu sắc không thể phân biệt được.
Nếu chỉ che dấu hôn thì nên dùng màu xanh lá cây làm lớp lót, rồi dùng màu da để tiệp màu lại với da.
Nhưng cái nào là màu xanh lá cây?
Tân Vãn Thành lén nuốt nước miếng, do dự cầm hộp kem che khuyết điểm, ngập ngừng chạm vào một ngăn: "Có lẽ nên dùng màu xanh lá cây bôi lớp lót…"
Cô làm việc luôn nhanh nhẹn, lần này lại cứ lẩm bẩm không làm dứt khoát, Diệp Nam Bình đang nhìn cô làm như chờ không kịp mà lấy ngón trỏ chấm lên ô màu xanh lá cây.
Tân Vãn Thành thấy vậy thì tay đang chậm rì rì chợt như đợt lên dây cót, nhanh chóng chấm một miếng kem màu xanh lên.
Diệp Nam Bình hơi nghiêng người đưa cổ về phía cô để dễ làm.
Bôi xong màu xanh lá cây, tảng đá trong lòng Tân Vãn Thành rơi xuống, yên lặng bôi thêm một lớp màu da, dấu hôn biến mất.
Cuối cùng Tân Vãn Thành tin anh là thẳng, thẳng tới mức không thể thẳng hơn… Kem che khuyết điểm cũng không biết sử dụng…
Cô đang cẩn thận quan sát xem hiệu quả của lớp che khuyết điểm này có gì khác biệt với màu da anh không thì đột nhiên anh lại cúi đầu.
Tầm mắt chạm nhau, mi mắt cách nhau chưa đầy ba tấc, tảng đá trong lòng Tân Vãn Thành mới thả xuống lại bị nhấc lên.
Cô ngưng lại, thả hộp kem che khuyết điểm xuống, trịnh trọng: "Thầy Diệp…"
"Ừ?"
Anh nhìn vào mắt cô, giọng nói buổi sáng đặc âm mũi nghe có vẻ lười biếng.
"Tối hôm qua nếu em có làm gì xúc phạm tới anh, thì thông cảm giùm em."
Tân Vãn Thành nghiêm túc cúi người.
Nhìn cô vô cùng thành khẩn cúi người, Diệp Nam Bình như cười như không hỏi lại: "Cô cho là vết trên cổ tôi là do cô làm?"
Tân Vãn Thành bị giọng điệu của anh làm cho mơ hồ. Cô vẫn duy trì tư thế khom người, tròng mắt đảo quanh nghi ngại. Nói vậy… vết trên cổ anh không phải do cô mút?
Vậy thì có thể là ai?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!