Sau khi nghĩ tới cảnh này, Tân Vãn Thành cực kỳ hối hận, cô nên yên lặng nhận lấy, cười nói cảm ơn, dù sao với tính cách của anh thì sẽ không nhiều chuyện hỏi cô là đây là mắt kính gì. Tiếc là cô chột dạ nên không kịp nghĩ kỹ, gần như theo phản xạ mà bật ra: "Cái này… không phải của em."
Vẻ mặt hơi nghi ngờ.
"Đây là tài xế trên xe mới đưa chúng ta về nhặt được trên ghế phụ lái."
Anh mở tay ra để cô nhìn lại. Tân Vãn Thành nhìn chăm chăm vào mắt kính kia chừng một phút, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Chắc của khách nào đó làm rơi."
Nói dối cần có tâm lý vững vàng, Tân Vãn Thành không dám mạo hiểm nhận kính. Cô biết khả năng sẽ xảy ra những chuyện gì, những việc đó cô đều từng trải qua. Sau khi kiểm tra sức khỏe thi đại học, rất nhiều trường chuyên nghiệp không cho cô đăng ký; năm 2 đại học thi chuyển ngành cô đều đậu cao, nhưng rồi lại bị trả trở về… Cô không thể để những chuyện đó tái diễn lại lần nữa.
Để cho có vẻ thật, cô lại cúi đầu nhìn cặp kính có thấu kính màu đỏ, không dám gật bừa mà cau mày: "Kiểu dáng cái kính này cũng… quê quá."
"Rất hoài cổ."
Ngược lại, Diệp Nam Bình dùng từ uyển chuyển hơn. Tân Vãn Thành cười theo gật đầu.
Có thể không quê mùa sao? Cô tốn hơn một ngàn mua trên Taobao mà cũng chỉ có thể cải thiện được phần nào màu sắc…
Tân Vãn Thành không còn lòng dạ nào quan tâm áo vest với cà vạt của anh có phải để ở phòng Emma hay không, bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng đóng cửa tiễn khách.
Diệp Nam Bình lại có vẻ như không vội đi, đứng yên ở cửa. Tân Vãn Thành thăm dò gọi: "Thầy Diệp?"
Anh không trả lời, mà hỏi cô: "Có buồn ngủ không?"
"Dạ?"
"Không buồn ngủ thì xuống quầy bar uống mấy ly."
…..
Tân Vãn Thành hơi chần chừ.
"Buồn ngủ thì thôi."
Thấy anh nói xong thì quay đi, Tân Vãn Thành gấp gáp buột miệng: "Từ từ!"
Anh dừng chân, nghiêng đầu mỉm cười: "Vậy đi thôi."
Nói xong lại quay về hướng hành lang, bước chân chậm rãi ý chờ cô đuổi theo.
Tân Vãn Thành ý từ chối nhiều hơn là đồng ý, nhưng mà dù sao cũng thường xuyên qua lại, cô chỉ có thể đóng cửa phòng, lơ mơ đuổi theo bước chân anh.
…..
Quầy bar khách sạn luôn mở đến 3 giờ sáng, bây giờ mới hơn 12h, trong phòng còn không nhiều khách.
Một ca sĩ tóc nâu đang hát, sau cơn mưa, giai điệu nhẹ nhàng cho đêm yên bình.
Chỉ có hai người ngồi trước quầy bar, Tân Vãn Thành muốn một ly Long Island đá, Diệp Nam Bình uống Whiskey.
Long Island phải pha chế, bartender đưa Whiskey ra trước. Tiếng đá va chạm vào thành ly pha lê vang lên tiếng trong trẻo, không khí vô hình trở nên mờ ám — đương nhiên đây chỉ là ý nghĩ của Tân Vãn Thành. Nhìn Diệp Nam Bình ngồi bên quầy bar, vẻ mặt thản nhiên giống như thật sự chỉ tìm người còn tỉnh để uống thêm vài ly.
Tầm mắt Tân Vãn Thành dừng trên hình ảnh bàn tay anh cầm ly rượu, bàn tay này khi nãy lúc đang đợi thang máy đã ném thẳng mắt kính cô vào thùng rác. Lúc đó cô ráng nhịn không gọi giật anh lại, anh giống như bây giờ, mặt không cảm xúc hỏi cô: "Sao?"
Cô chỉ có thể chịu đựng tim đau như nhỏ máu mà lắc đầu cười. Chờ lát nữa uống xong thì về lục thùng rác ra tìm mắt kính lại vậy.
Dù sao cũng hơn một ngàn tệ của cô…
Ly Long Island của Tân Vãn Thành ra tới, cô định báo tiền tip ghi vào phòng mình thì Diệp Nam Bình đã báo số phòng của anh trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!