Chương 21: (Vô Đề)

Diệp Nam Bình đi tới gần cô, Tân Vãn Thành đã tự chuẩn bị xong tư tưởng, tự an ủi mình là nhiếp ảnh gia thì luôn có con mắt thưởng thức cái đẹp, không phải háo sắc.

Trời mới mưa xong, không có tí gió, không khí ướt đẫm, Diệp Nam Bình để ly champagne lên tay vịn, nghiêng mắt nhìn cô, ánh mắt cũng có cảm giác ẩm ướt lành lạnh, Tân Vãn Thành không hề sợ mà ngược lại còn hỏi anh: "Thầy Diệp, sao anh cũng chuồn ra đây?"

"Không thích xã giao."

Tân Vãn Thành đang gác tay trên bàn để bánh ngọt, lén lút vòng ra sau, cầm lấy ly rượu rỗng của mình quơ quơ trước mặt Diệp Nam Bình tìm cớ đi: "Em hết rượu, đi vào rót thêm một ít."

Tân Vãn Thành quay người đi vào nhà.

Diệp Nam Bình đột nhiên giơ ly rượu mình lên. Ánh mắt anh dừng trên mặt cô, không hề ngại ngần sớt nửa ly rượu của mình sang ly cô.

"Cô hạ gục bọn Lục Miểu là để ra đây học tiếng Pháp?"

Nghe giọng không rõ vui hay giận, rất bình thường.

Tân Vãn Thành cười ngượng nghịu, chối: "Em không cố ý chuốc say họ, tại tửu lượng của họ kém quá thôi."

Diệp Nam Bình mỉm cười.

Tân Vãn Thành nhìn anh, anh mới vừa rót cho cô nửa ly rượu, nếu anh đã "cố gắng" giữ cô lại thì Tân Vãn Thành không khách sáo: "Thầy Diệp, chữ e khi nãy anh phát âm thế nào? Sao em đọc nó không chuẩn, không biết vấn đề ở đâu nhỉ?"

"Cô lấy ngón tay đè lưỡi xuống thử."

Tân Vãn Thành làm theo lời anh, phát âm có vẻ tốt hơn thật. Sẵn có thầy ở đây, thầy lại đang rảnh rỗi, Tân Vãn Thành nắm chắc cơ hội này: "Thầy Diệp, tiếng Pháp của anh tốt vậy, em mới bắt đầu học, sau này chắc sẽ có nhiều chỗ không hiểu, có thể nhờ anh chỉ thêm không?"

"Không thể."

"…" khóe miệng Tân Vãn Thành xịu xuống, chút xíu nữa là không giữ được nụ cười trên mặt.

Diệp Nam Bình lại cảm thấy việc mình từ chối hết sức hợp tình hợp lý, nhướng mày: "Cô không có chi tiền thuê tôi, sao tôi phải dạy miễn phí cho cô chứ?"

Lý do thoái thác đúng là đúng lý hợp tình, Tân Vãn Thành duy trì nụ cười giả tạo, cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch: "Thầy Diệp, ngoài này lạnh, vào trong đi để không tí bị cảm lạnh."

Cô nhóc nghiến răng cười giả lả kia làm như thật sự lo anh bị cảm lạnh? Không muốn ở đơn độc với anh thì lấy đại cái cớ thì có.

Quả nhiên Diệp Nam Bình mới gật đầu thì cô đã vội vàng quay đầu đi vào nhà, không thèm để ý đến anh. Diệp Nam Bình nhìn bóng dáng đã biến mất sau cánh cửa, cúi nhìn nửa ly rượu còn lại của mình, hơi ngẩn người.

Tại sao lại muốn trêu chọc cô ấy?

Đại khái là trong lúc căng thẳng xã giao với mọi người, trêu cô là niềm vui duy nhất…

1 giờ, party kết thúc.

Gió lạnh thổi nhè nhẹ, trời không còn mưa, Ban biên tập thuê xe chở các vị khách về. Tân Vãn Thành phụ trách đưa mấy đồng nghiệp bị cô hạ gục lên xe.

Mỗi người khi say rượu có dáng vẻ không giống nhau, Lục Miểu sau khi vào ghế sau thì ngủ bất tỉnh nhân sự. Emma thì cho mỗi người một cái ôm lãng mạn đúng kiểu Pháp trước khi lên xe.

Tân Vãn Thành cứ tưởng biểu hiện của mình quá kém thì Emma sẽ không ôm mình, không ngờ hoàn toàn ngược lại, Emma ôm cô không buông, còn nói huyên thuyên một đống từ tiếng Pháp. 36 chữ cái Tân Vãn Thành còn chưa học xong, dĩ nhiên là nghe không hiểu gì, tình cờ thấy Diệp Nam Bình mới gặp người quen trong party nên đang nói chuyện. Thấy anh đi về hướng xe khác, kéo cửa ra định ngồi vào xe, Tân Vãn Thành vội kêu: "Thầy Diệp!"

Diệp Nam Bình ngừng lại, nhìn thoáng qua bên này, anh đóng cửa xe lại, thong thả đi tới hai cô gái đang ôm nhau không rời.

Tân Vãn Thành tưởng anh tới giúp mình đưa Emma lên xe, không ngờ anh đi tới cách cô nửa mét thì dừng lại, khoanh tay, mắt đong đầy ý cười nhìn hai cô như xem diễn kịch.

Tân Vãn Thành ngượng ngùng cười bào chữa: "Người Pháp uống say rồi thì nhiệt tình như vậy ạ?"

Hy vọng anh hiểu ý ngoài lời của cô: Nhiệt tình quá mức cô thật sự không chịu nổi đó…Nhất là Emma nói một đống thứ với cô mà cô thì nghe không hiểu. Ông nói gà bà nói vịt, có gì mà vui?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!