Hôm nay là ngày Sharon lên diện kiến hoàng đế của Dulistal.
Cô dậy sớm, tắm rửa và mặc bộ váy lụa thướt tha mà cung nữ chuẩn bị cho mình, mặc dù lệnh diện kiến là trước bữa trưa, nhưng cô đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ việc ngồi chờ có người đến hộ tống là đi.
Bác sĩ Nolan cũng đến phòng cô kiểm tra vết thương, hôm qua mải chơi nên cô chỉ thấy hơi đau, không đáng lo ngại.
Sharon rảnh rỗi nhìn ngắm quang cảnh xung quanh cung điện qua ban công, cô đưa tay lên cổ sờ mặt dây chuyền theo thói quen, nhưng rồi phát hiện ra... chiếc vòng thạch lam đã biến mất.
Cô lục tung khắp phòng ngủ, kể cả gầm giường cũng lục soát kín kẽ, sau đó là đến phòng tắm, bất chấp chiếc váy lụa xinh đẹp trên người, cô lội xuống cái bồn tắm to gần bằng một hồ nước để tìm kiếm, xác định là không thấy.
Từ đêm hôm xảy ra sự cố ở lễ hội đến nay còn chưa tới ba ngày, thế mà cô hoàn toàn lơ đễnh, mất một thứ quan trọng như thế mà không hề hay biết, nói đúng hơn là cô cứ định ninh mình vẫn mang nó trên người.
Sharon khóc dở mếu dở, người ngợm tóc tai sũng nước ngồi ở thành bồn tắm không chịu bước ra ngoài.
Đến khi ở bên ngoài vang lên giọng nói của một người đàn ông.
- Ê xong chưa, đến giờ diện kiến hoàng thượng rồi.
Sharon vội vã ngồi dậy, chạy ra khỏi phòng tắm, bộ váy ướt nước nặng trịch cản trở bước chân của cô trong đôi giày cao gót, làm cô suýt trượt ngã mấy lần.
Marvelous đang đứng trước cửa phòng tắm, đăm chiêu ngắm nhìn bức tranh thác nước thì cánh cửa âm tường chợt mở, một người phụ nữ lao ra với tốc độ ánh sáng. Anh bị làm cho ngạc nhiên tới mức sững sờ, chỉ kịp nhìn người đó trong bộ dạng ướt sũng loạng choạng lao về phía mình rồi trượt chân ngã dúi về phía trước, rầm một cái, anh đã cảm thấy thế giới quay cuồng.
Sharon lúc lao ra ngoài, nhìn thấy Mar thì không ngạc nhiên nhưng cô đang chạy nhanh, mà anh thì đứng quá gần nên phanh gấp, kết quả là trượt ngã, đè lên người anh.
Mar nằm ngay đơ giữa sàn nhà, bị ai đó đè lên người, anh đưa tay vuốt mặt, cố kìm nén cơn tức giận.
- Cô lên cơn hả?
Sharon không đáp lại, chỉ bình tĩnh ngồi dậy, tháo đôi giày cao gót ném qua một bên, còn lầm bầm chửi "giày phản chủ".
- Trời ơi, cô làm cái quái gì...
Mar kêu lên hoảng hốt, bộ quân phục đẹp đẽ phẳng phiu của anh ướt nguyên mảng lớn, nhìn lại cô gái đang ngồi nhăn nhó trên sàn với đôi giày cao gót kia, Mar vuốt mặt lần hai.
- Cô đang làm cái trò gì vậy, mới nhảy xuống bơi trong bồn tắm hả?
- Mặc kệ tôi.
- Sharon đứng dậy, kiếm một cái ghế ngồi xuống rồi dùng ma lực hệ hoả của mình hong khô quần áo trên người.
Mar đứng dậy, nhìn đồng hồ, cũng may là anh đến sớm, chứ nếu không sẽ bị chém đầu vì muộn giờ mất.
Khi thấy Sharon đã hong khô người, Mar hất hàm chỉ vào bộ quân phục của mình.
- Làm khô luôn cho tôi!
Sharon lườm anh một cái rồi cũng bỏ chút hảo tâm giúp đỡ.
Xong xuôi, cô nhìn lại mình trong gương, mái tóc lúc nãy được người hầu búi gọn gàng với chiếc kẹp hoa vô cùng xinh xắn giờ đã tan tành. Cô tháo chiếc kẹp, dùng lược chải lại, nhưng không biết búi lên thế nào đành để xoã, lộ ra mấy lọn tóc rực rỡ màu sắc.
- Cô nhuộm tóc khi nào vậy?
- Mar trố mắt nhìn, lúc cô xoã tóc nhìn cứ thế nào ấy, hoang dã hơn chăng?
- Muộn giờ rồi, đi thôi!
- Sharon phớt lờ anh ta, quay sang gục giã.
Mar không thèm nói lại, ai bảo mình tốt bụng quá làm chi, bế cô ta đến bệnh xá hoàng gia muốn rụng cánh, để rồi bị nhà vua phái đến bắt hộ tống này nọ, thế mà ai kia còn vênh váo chảnh choẹ. Oan gia ngõ hẹp mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!