Sharon sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Người phụ nữ kì lạ đó biết tên cô, cô nhớ là mình chưa từng nhìn thấy người phụ nữ đó bao giờ, vậy mà...
- Lại đây...
- Người phụ nữ xinh đẹp đó lại cất giọng nói ngọt ngào như muốn mê hoặc người đối diện.
- Chị là ai?
- Sharon cảnh giác.
- Ta là mẹ của con.
- Người phụ nữ đó mỉm cười dịu dàng.
- Mẹ tôi?
- Sharon sững sờ, cô không nhớ mẹ mình trông như thế nào, chỉ nghe nhà tiên tri kể rằng mẹ cô rất xinh đẹp, cha cô cũng là người đàn ông vô cùng điển trai, còn là Đại đội trưởng của Magicland.
Thình lình, một người đàn ông xuất hiện phía sau Sharon, cô lùi lại một bước, phòng thủ.
Đó là người đàn ông rất đẹp trai, mặc lễ phục màu trắng bảnh bao, Sharon ngẩn người.
- Đó là cha của con.
- Người phụ nữ đó lên tiếng.
- Cha tôi?
- Con đã lớn lắm rồi. - "Cha" đặt một tay lên vai Sharon, nó lạnh ngắt, cô vãn chưa chắc chắn nên vẫn rất cảnh giác lùi lại.
- Xin lỗi, tôi không nhớ ra hai người.
- Cũng phải, chuyện xảy ra lâu lắm rồi.
- Người phụ nữ tiến lại gần vuốt tóc cô.
- Khi ta và cha con ra đi, con vẫn còn rất nhỏ.
- Chúng ta đã cứu được con, giờ gia đình mình đã đoàn tụ rồi...
Cả hai người tiến đến gần Sharon, cô chạm thử vào tay họ, lạnh như đá vậy. Cô bối rối không biết mình có phải gặp ảo giác không, nhưng khi nhìn vào đôi mắt hai người tự xưng là cha mẹ của mình, cô lạnh hết tóc gáy, mắt họ vô hồn và lạnh lẽo.
- Không, không phải...
- Sharon đẩy hai người ra chạy như bay đến cánh cửa kia, cô cảm giác nếu như không mau thoát khỏi chỗ này, cô sẽ bị "cha mẹ" nhốt ở đây vĩnh viễn.
Vừa vượt qua khung cửa, Sharon mới phát hiện mình đã không còn đứng trên mặt đất nữa.
Cô đang rơi tự do trên không, xung quanh chỉ độc một màu trắng nhờ nhờ ảm đạm.
Cô không biết mình đã rơi bao lâu, đầu cô trống rỗng, chẳng buồn suy nghĩ đến bất kì điều gì nữa, cô chỉ muốn an bình như vậy, nhắm nghiền mắt lại và nghỉ ngơi mãi mãi trong cái thế giới của riêng mình, không bị ai làm phiền. Cuộc chơi chưa bắt đầu, nhưng sao cô đã thấy mệt mỏi, thậm chí cô chưa hoàn thành được một nhiệm vụ nào, từ lúc rời khỏi Navara, cô chỉ ăn, chơi, và ngủ, hoàn toàn thảnh thơi.
Cô cảm thấy mình thật vô dụng và kém cỏi, cô chẳng thể nào hoàn thành sứ mạng của mình, cô sẽ bị Riastall giết chết, cả thế giới pháp thuật sẽ bị nhấn chìm trong biển máu...
Đang suy nghĩ miên man một cách tuyệt vọng, Sharon cảm thấy cánh tay buốt nhói, cô choàng mở mắt, nhìn thấy mình không còn rơi tự do nữa, mà đứng trên mặt đất cằn cỗi đá sỏi, cô mặc trên người bộ đồ chiến đấu tả tơi, đầu tóc rối bù, cánh tay trái cô đau buốt và nhuốm đầy máu, trong khi tay phải của cô cầm một thanh kiếm cũng đã nhuộm thẫm một màu đỏ ghê người.
Cô đang đứng trên một chiến trường đẫm máu, xác người la liệt, máu chảy thành sông, cỏ cây trơ trụi như vừa trải qua một trận cháy rừng, tất cả đã chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!