Chương 75: Chap 11

Mar bế Sharon trên tay, bay nhanh nhất có thể để về đến cung điện Dulistal.

Cô đã đỡ một mũi tên cho Hoàng đế, một việc làm dũng cảm nhưng không kém phần mạo hiểm.

Sharon vận ma lực chạy khắp cơ thể để tự vệ khỏi sự xâm chiếm của ma lực hắc ám, độc tố từ mũi tên nhờ thuốc của tiên nữ nên cũng cầm cự được. Cơ thể cô mệt nhoài, nhưng vẫn cố gắng để tỉnh táo nhất có thể, cô không được tỏ ra yếu đuối trước bất kì ai.

Chỉ mười phút sau, cả hai đã đến cung điện Dulistal. Mar nhanh chóng bay thẳng vào khu bệnh xá, ở đấy đã chờ sẵn một vài nhân viên y tế, anh đỡ Sharon nằm xuống bàn kim loại, tế nhị phủ áo choàng lên đắp cho cô rồi nói với một người đàn ông đứng gần đấy:

- Anh đến nhanh thế Nolan!

- Nhà vua đích thân triệu tập, sao không nhanh được.

Nolan mỉm cười, anh là bác sĩ có thể nói là giỏi nhất Dulistal, trẻ tuổi tài cao, lại có một dung mạo xinh đẹp, niềm tự hào của cung điện và là nỗi khát khao của rất nhiều cô gái. Khụ...

Nolan đeo sẵn bao tay, đến gần Sharon bắt mạch, sau đó kiểm tra vết thương trên vai rồi nhanh chóng sơ cứu và băng bó.

- Thương thế không quá nặng, nhưng nếu có liên quan đến ma lực đen thì hơi phiền phức, cô ngồi dậy được không?

Sharon gật đầu, Nolan nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, anh nhờ Mar vận chút ma lực truyền sang người cô để đẩy hết tàn dư của ma lực đen, nếu để lưu cữu trong người thì hậu quả khó lường.

Nolan cũng giúp một tay, cả hai giúp Sharon đẩy ma thuật đen ra khỏi cơ thể, mà trong người cô vốn cũng sinh đối kháng, nên rất nhanh đã đẩy được tàn dư hắc ám ra ngoài.

Cả người Sharon rã rời, cô nằm xuống bàn, thở hổn hển. Không ngờ chỉ với một mũi tên mà khiến cô khổ sở đến thế.

Nolan đặt tay lên trán cô.

- Cô gái này cũng thật mạnh mẽ, loại ma thuật này đặc biệt nguy hiểm, cũng may ám khí chỉ nhỏ bằng mũi tên mà thôi. Nghỉ ngơi vài ngày là khoẻ.

- Mà tôi thấy cũng lạ, ám khí rõ ràng có ma lực sát thương cao, thế nhưng lại không một ai phát hiện ra.

- Mar đứng trầm ngâm rồi nói.

- Lễ hội có ảnh hưởng gì nhiều không?

- Nolan đắp lại áo choàng cho Sharon, cô dần chìm vào giấc ngủ.

- Không, mọi người cũng không hề biết là có kẻ ám sát hoàng đế trà trộn vào.

- Mar ngồi xuống chiếc ghế gần đó, việc bay bằng cánh anh vẫn chưa thuần thục lắm, lại bay với tốc độ cao khiến cơ thể có chút kiệt sức.

- Mũi tên ám khí đâu?

- Nolan lấy cho Mar một cốc nước.

- Đưa cho đội viên đi điều tra rồi.

- Mar đáp xong thì cầm ly nước tu một hơi.

- Lễ hội còn hai ngày nữa mới kết thúc, mong là không xảy ra thêm bất cứ chuyện gì nữa.

- Nolan thu lại cốc thuỷ tinh thả vào bồn rửa.

- Anh đưa cô ấy đến phòng dành cho khách ở tháp Tây đi.

Mar hơi giật mình.

- Khu đó dành cho khách Hoàng Tộc mà!

- Là lệnh của đức vua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!