Chương 31: Chap 30

Ngôi nhà của Tu sĩ Claw cách cung điện chừng mười cây số, ngay cạnh bìa rừng. Khi Akiko được đưa đến đó thì cô đã ngất xỉu.

-Tu sĩ Claw! Tu sĩ Claw!

-Anh bế cô trên tay và gọi to. Phải mất vài phút sau mới có người ra mở cửa, đó là một cậu bé chừng mười một tuổi, gương mặt bơ phờ.

-Cho hỏi ai vậy ạ?

-Cậu nhóc nhíu mày ngáp một cái.

-Tu sĩ Claw đâu?

-Anh hỏi và nhìn vô trong ngôi nhà.

-Ông ấy đang làm việc trong thư phòng, anh có hẹn trước không?

-Cậu ta gãi đầu.

-Không nhưng đây là trường hợp khẩn cấp, em vô nói với ông ấy là có Leo cần gặp gấp, mau lên!

-Anh giục giã, cậu nhóc thấy cô gái trên tay anh máu me thế kia cũng sởn gai ốc mà chạy đi bẩm báo, không quên dặn.

-Anh ngồi ghế đợi đi.

Leo bước vào ngôi nhà gỗ cũ kĩ, nó vẫn bừa bộn như những lần anh tới trước đây. Phía bên tay phải là một quầy bar nho nhỏ, những chiếc ly thuỷ tinh treo ngược trên giá sáng loáng. Bức tường phía sau là một kệ gỗ lớn với đủ loại rượu và nước ép hoa quả.

Giữa căn phòng kê một chiếc bàn tròn bằng gỗ, mặt bàn đựng toàn chai lọ được dán chú thích bằng giấy khác màu. Đối diện quầy bar là một tủ sách khá lớn, chủ yếu là sách văn học, tài liệu nghiên cứu linh thú và cách bào chế thảo dược mạnh.

Trần nhà thì treo tòn ten vô số những bóng đèn màu đủ loại kiểu dáng. Còn quanh phòng khách đặt tùm lum chậu cây kiểng theo sở thích chủ nhà.

Anh đặt cô ngồi xuống một chiếc ghế tựa dài gần tủ sách, gương mặt cô tắng bệch và làn môi tái nhợt.

-Coi kìa coi kìa, ai đến thăm ta vậy kìa?

-Tu sĩ Claw bước ra sau cánh cửa gỗ sắp bung bản lề, trông ông chỉ cao một mét sáu và gương mặt không có nhiều nếp nhăn, dù rằng tháng trước ông mới đón sinh nhật thứ 236 của mình.

-Tu sĩ, cháu cần ông giúp!

-Anh khẩn khoản.

-Cháu mà cũng cầu xin ta cơ à?!

-Ông cao giọng mỉa mai.

-Trường hợp khẩn cấp, thưa ông!

-Anh chỉ vào Akiko.

-Chắc ông biết người này, cô ấy bị dính lời nguyền ma quỷ.

-Haha, cháu đùa gì vậy?

-Ông bật cười thành tiếng.

-Tu sĩ, là lời nguyền thật đó, không phải trò đùa đâu mà ông không tin!

-Anh chìa cổ tay có hình xăm ấn nguyền của cô cho ông xem, máu tuy đã ngừng chảy nhưng dính be bét lên áo choàng. Tu sĩ tiến đến gần và đã phải dùng kính lúp để kiểm tra.

-Ta rất bất ngờ, nhưng cái này có từ bao giờ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!