Chương 18: Chap 17

Akiko nuốt nước bọt, cô đã chuẩn bị sẵn tư thế nhưng vẫn thấy lạnh gáy, Leo đứng kế bên tuy không thể gọi là thản nhiên trước con quái thú gớm ghiếc, nhưng cũng tương đối bình tĩnh.

-Sao nó bò gì mà lâu thế?

-Cô sốt ruột, mãi mà vẫn chỉ nghe tiếng nó gầm gừ, còn mặt mũi chả thấy đâu.

-Đừng nóng, nó sẽ lao ra bây giờ đấy mà, cô tuy chưa mạnh lắm nhưng ma lực phát huy cũng khá tốt, chỉ là thiếu kinh nghiệm, có gì căng quá thì nhớ chạy trước.

-Anh từ tốn nói, tay rút trong túi chiếc đũa phép, hiếm khi thấy anh xài nó, một người giỏi không cần vật trung gian để thi triển pháp thuật.

-Anh làm gì thế?

-Cô ngơ ngác.

-Cầm lấy

-Anh đưa nó cho cô

-Cô nghĩ là tôi sẽ sử dụng nó chứ gì, nghe hơi kiêu ngạo nhưng ngay từ nhỏ tôi đã không sử dụng nó rồi.

-Vậy sao anh còn mang theo làm gì?

-Cô cầm lấy cây đũa, gỗ "phong ba", thuộc loại xịn nhất, chắc chỉ có con nhà giàu mới xài được. Không biết nhà anh có giàu không.

-Đề phòng thôi, tính tôi cẩn thận, đôi khi kiệt sức, đũa phép sẽ giúp ta cầm cự thêm một chút.

Anh vừa dứt lời, cô đã thấy con rồng thò đầu ra khỏi miệng hang. Trông nó xấu xí tệ. Một đầu màu đỏ, da thì sần sùi và bốc mùi hôi như cóc chết, đầu kia thì xanh lè, nhẵn bóng như da rắn. Xấu không chịu nổi, đã vậy còn hung dữ. Cô đứng xa cách mấy cũng phải bịt mũi.

-Eo ôi, nó tính đầu độc khướu giác đấy à.

-Chà chà, quái vật "đáng yêu" đấy!

-Phát ngôn sốc kinh hồn, anh khen nhầm đối tượng rồi Leo à.

-Đáng yêu ghê gớm.

-Cô lè lưỡi nhái lại.

-Chúng ta phả có đôi lời chào hỏi quý cô xinh đẹp này chứ nhỉ!

Anh lao đến đầu màu đỏ của con rồng và rút ra từ đâu một thanh kiếm lửa. Nhìn thấy anh, nó sấn sổ lao tới, hai tay quơ tứ tung hòng muốn chộp lấy anh, nhanh như chớp, anh lẩn sau lưng nó và chém vào giữa cái cần cổ. Ngạc nhiên thay, thanh kiếm nghe rắc một cái và gãy làm đôi.

-Chậc, da dày gớm!

Bị kích động, con rồng quay phắt lại và quẫy đuôi trúng vào chân anh làm anh đập người vào tường đá, may nhờ có cô lao ra đỡ, không thì đã dính thêm một chưởng nữa.

-Đồ bất cẩn, anh khinh địch đấy à?

-Cô gắt um lên làm con rồng đuổi theo sát nút. Tuy đã thuần thục thuật bay trên không nhưng đỡ thêm một người nữa quả thật hơi nặng, tốc độ cũng giảm bớt.

-Đâu có, tôi chỉ thử nó thôi.

-Anh đáp tỉnh queo, bắt đầu thả cô ra để tự bay

-Vũ khí chả làm được gì sất, đọ ma lực thì biết là thua rồi đấy!

-Cô ngán ngẩm nhìn con rồng quái thai kia vẫn ầm ầm đuổi theo vòng vòng quanh cái hang động hôi rình.

-Phải đánh vào điểm yếu đối phương, rồng có hai điểm yếu, thứ nhất là râu, thứ hai là mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!