Chương 8: Ngô Mộc Sào

Núi rừng nguyên thủy rậm rạp, âm khí trong rừng rất nặng, độc trùng ẩn hiện, tiếng thú vật gào thét nặng nề như tiếng sấm. Từng đợt tinh khí do Hung Bưu hay Xà Hủy để lại cứ ập vào mũi khiến người ta lạnh hết cả người.

"Grao..."

Từ sâu trong dãy núi truyền tới tiếng kêu như sấm sét làm cho cát bay đá chạy, tiếng vọng ầm ầm, cây cối lắc lữ dữ dội, lá bay tứ tung, xa xa có hung thú cỡ lớn ẩn hiện.

Một đám trẻ con mặt tái dại, chúng nó trốn người lớn rời khỏi Thạch Thôn để vào rừng cũng đã được một đoạn đường, còn may là chưa đi vào chỗ ở của hung thú chân chính.

"Đại Tráng ca, trong rừng quá nguy hiểm, chúng ta vẫn còn nhỏ tuổi, không thể đi tiếp được đâu." Một đứa nhỏ run rẩy nói.

Chúng nó trông coi rừng rậm nguyên thủy mà trưởng thành, tự nhiên biết sự nguy hiểm ở trong đó, có các loại hung vật khiến ngay cả bậc cha chú của chúng nó đi vào rừng cũng phải cẩn thận, nếu không sẽ mất mạng.

Tuổi bọn nhóc này cũng không lớn, tổng cộng có mười mấy đứa, dẫn đầu chính là Thạch Đại Tráng đứa đã từng nâng được đỉnh động nặng ngàn cân, nó mày rậm mắt to, tay chân to lớn, người cũng như tên, chiều cao cũng đã sắp bằng người trưởng thành. Nó nhìn sang một đứa khác nói: "Bì Hầu, còn bao xa nữa?"

Bì Hầu tên là Thạch Trung Hầu, người tuy còm nhom nhưng sức lực cực lớn, cũng rất thông minh, nói: "Tao nghe mấy người Lâm Hổ thúc nói sườn núi đó không xa thôn mình mấy, chính là hướng này, chắc là sắp đến nơi rồi."

"Thạch Hạo, đệ có ý kiến gì không?" Thạch Đại Tráng hỏi.

Hồi trước, Thạch Hạo chỉ biết đi theo bám đít một đám trẻ lớn. Nhưng từ lúc nó nâng được đỉnh đồng, đến người lớn còn coi nó như quái vật nhỏ chứ đừng nói là bọn trẻ. Thoáng cái nó đã trở thành một trong những 'phần tử nòng cốt' của cả bọn.

"Tiếp tục đi nữa sẽ rất nguy hiểm." Tiểu Thạch Hạo giọng trong trẻo, đôi mắt to đen nhánh rõ ràng, nói như thực chất.

"Nhưng thật sự không còn cách chỗ đó là mấy nữa rồi." Thạch Đại Tráng nói.

Hơn nửa số bọn nhóc muốn đi tiếp.

"Nếu mọi người muốn đi, đệ cũng đi theo." Tiểu Thạch Hạo non nớt nói.

Cứ như vậy, bọn nhóc lại lên đường, đi thêm được khoảng hơn một dặm, cây cối càng lúc càng ít, đá lớn càng lúc càng nhiều, hơn nữa còn tràn ngập hung khí.

Đá núi lởm chởm, đây là một khu rừng đá rất lớn, yên lặng như tờ, trên đất tản mát di cốt của một vài con cự thú, trắng như tuyết mà cũng kinh người. Nguồn tại http://Truyện FULL

Bì Hầu nhìn khắp nơi, nhỏ giọng nói: "Chính là chỗ này, tao nghe mấy người Lâm Hổ thúc nói tổ của nó ở trên vách núi sâu trong rừng đá."

Thạch Đại Tráng cũng hạ thấp giọng, nhắc nhở cả bọn: "Đống xương này có thể là sót lại từ lúc nó ăn mãnh thú, mặc dù nói lúc này nó chắc không ở trong ổ, nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút. Tuyệt đối đừng để bị phát hiện nếu không có thể sẽ toi đời như chơi đấy."

Mười mấy đứa trẻ đều lớn lên ở trong Đại Hoang, tính cảnh giác cao giống như thú rừng, nhanh chóng trốn vào giữa khe ở trong rừng đá, che chở bản thân, hơi quan sát một chút, sau đó đón gió hít thử mùi rồi gật đầu với nhau. Chúng giống như viên hầu, mạnh mẽ xông vào chỗ sâu nhất trong rừng đá.

Trên đường chúng nhìn thấy rất nhiều hài cốt, vừa trắng vừa lớn, có xương chim dài năm mươi mét, cũng có xương đầu to bằng cối xay, đều là hài cốt của mãnh thú và hung cầm ở trong rừng còn sót lại sau khi bị ăn tươi, bầu không khí nơi đây đầy vẻ đe dọa.

"Nó quả nhiên muốn ở lại chỗ này, về lâu về dài, nếu nó sinh thêm mấy con nhỏ, người của Thạch Thôn chúng ta lúc vào trong dãy núi sẽ gặp phải nguy hiểm trí mạng!"

"Đám Lâm Hổ thúc đã thương lượng mấy ngày rồi, họ sớm đã quát sát kỹ tập quán của nó."

Mấy đứa nhóc này vừa nhỏ giọng nói vừa chạy, tốc độ cực nhanh, giống như mấy cơn gió xoáy nhỏ xông vào trong rừng đá.

Một cái dốc đá vắt ngang ở phía trước, nơi đây càng thêm vắng lặng, không có một nhánh cây ngọn cỏ, ở trên đỉnh vách đá có một cái tổ khổng lồ, làm bằng rất nhiều cành Ngô Mộc, cho người ta cảm giác bị đè nén.

Bọn nhỏ đứng cách rất xa, trốn ở giữa khe đá núi cẩn thận xem xét, cái tổ màu đen đường kính phải dài mười mét, rất to lớn, không cần nghĩ cũng biết là sào huyệt của hung cầm dị chủng.

"Quả nhiên là ở chỗ này!"

"Con Thanh Lân Ưng này đã quanh quẩn ở đây lâu lắm rồi, hiện tại đã làm xong tổ lớn, lẽ nào nó thật sự đã đẻ trứng như lời của Lâm Hổ thúc ư?"

Cả đám nhóc đều sáng mắt lên, đây là mục đích chủ yếu nhất mà chúng nó đến chỗ này.

Đây là một loại dị cầm rất hung hãn và mạnh mẽ, trong cơ thể có huyết dịch truyền thừa từ Thái Cổ Ma Cầm, rất khó đối phó. Mãnh thú và hung vật bình thường mà bị nó nhìn trúng đều chết chắc, khó mà chạy thoát.

"Theo như Lâm Hổ thúc quan sát, con Thanh Lân Ưng đực đó mấy ngày rồi đều chưa từng hiện thân, có thể là gặp phải bất ngờ ở trong dãy núi mà chết rồi cũng nên. Trưa nào con cái cũng sẽ tự mình đi ra kiếm mồi, nếu muốn tiếp cận thì cơ hội đang ở ngay trước mắt." Bì Hầu nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!