...
Vùng Đại Hoang rộng lớn vô ngần, núi lớn nguy nga nối tiếp san sát nhau, rừng cây rậm rạp, cổ thú rít gào, ác điểu vút ngang trời, thế nhưng nơi này đã hoàn toàn đại loạn rồi.
Ò ò ò ò!!! Bạn đang xem tại Truyện FULL -
Một tiếng mãng ngưu rít gào vang vọng hơn trăm dặm, Ly Hỏa bốc lên trời, một con bò lớn đỏ sậm như máu cao tới mười mấy mét, dài đến ba mươi mét tông ra khỏi một tòa núi lớn xuất hiện, kéo theo dung nham và được bao phủ trong ánh lửa.
Đây chính là Bò Ma Ly Hỏa, nó đã từng đại chiến cùng Toan Nghê Hoàng Kim và bị đánh gãy một cái sừng màu lửa rất to, tồn tại đã rất lâu năm, uy chấn Đại Hoang, đến cả đám người già của Thạch thôn cũng là được nghe kể truyền thuyết của nó mà lớn lên. Bốn vó nó bước ra liệt diễm, toàn thân đắm chìm trong hỏa quang, da dẻ màu đỏ tựa như tơ lụa, lấp lóe xích quang rực rỡ phát xạ.
Phía sau nó là kéo theo vô tận hung thú, dầy đặc vô cùng, bọn chúng đều là Di chủng né qua dung nham và đại hỏa mà chạy theo nó, cùng lao ra khỏi dãy núi Thương Mãng mà đi công phạt vùng núi sông bên ngoài.
"A.. Không!!"
Một vài thôn xóm có chừng trăm căn nhà đều kinh hoàng, hung thú nhiều như vậy ầm ầm lao tới, lại còn có Bò Ma Ly Hỏa làm thủ lĩnh mạnh mẽ hơn Tế linh của bọn họ, vậy sao có thể chống lại?
Tế linh của thôn này phát hiện không ổn liền lao khỏi đây trốn chạy, nó không dám chống cự thậm chí gia nhập thành một thành viên của thú triều.
Đây là một hồi thảm kịch, Bò Ma Ly Hỏa vọt tới đây một cái không cần nói Tế linh của thôn này, mà Tế linh của một đại bộ lạc cũng không phải đối thủ của nó, không gì có thể ngăn cản bước chân của Bò Ma. Những thứ như nhà đá, tế đàn chỉ cần cái sừng đỏ đậm húc một cái liền bị tông nát, nghiền nát rất thô bạo mà xông tới.
Bụi bay ngập trời, hướng chạy của nó là phía cuối xa xôi của đại địa.
Còn ở hậu phương, hung thú nhe nanh múa vuốt khắp nơi, chúng nó nhảy vào và những người trong thôn liều mạng phản kháng, thế nhưng trong một quần hung thú giống như hồng thủy này thật không đáng nói đến. Âm thanh "Phụt Phụt! vang lên liên tiếp bên tai, từng cái móng vuốt lớn, từng cái hàm răng trắng ởn đang gặt từng sinh mạng nhỏ bé.
Đây là một hồi thảm kịch của nhân gian, một cái thôn chớp mắt đã bị thú triều bao phủ, khắp thôn một mảnh tang thương tiêu điều, không ai còn sống sót.
Chuyện y hệt cũng diễn ra ở các nơi khác, chỉ trong trong chốc lát mà bảy tám thôn xóm lân cận dãy núi đã bị san thành bình địa, hóa thành những vũng máu lớn của rừng sâu.
Sâu trong dãy núi, hai con sinh vật khủng bố hạ mệnh lệnh khiến các con hung cầm mãnh thú sao không dám tuân theo, chúng nó lao từng đàn từ trong Đại Hoang tàn sát đẫm máu cả đại địa này.
Trên thực tế có một số hung cầm mảnh thú bị ngăn cản, con chim nhỏ đỏ đậm cùng sinh linh cầm thiết côn đang quát bảo chúng nó ngừng ngay, nếu không thì hung thú ác điểu càng nhiều hơn nữa.
Ở Tiểu Cô Sơn trấn, một con Sư Tử Kim Mao vọt đến, da lông bóng loáng, toàn thân lượn lờ hào quang kim sắc, nó vậy mà đứng thẳng đi tới, cao tới hai mươi mét, mi tâm mọc ra một cái sừng rất lớn lấp lóe tia điện, con mắt đỏ máu, nó lao vào trong trấn
"Trời, một con Sư Tử Kim Mao đang tới!" Người trong trấn sợ hãi, đây là một con cổ thú, càng nhiều người già nghe truyền thuyết của nó ở vùng Đại Hoang, ai cũng không ngờ nó lại đến nơi đây.
"Chạy mau!"
Không ai dám chống lại, con Di chủng này cực kỳ kinh khủng, mới vào trận nó đã giơ vuốt tát một phát, trên đường liền có bảy tám cái xác nằm dưới đất bê bết máu, tiếp theo móng vuốt lại đập tới, mấy tòa nhà đá liền đổ sập, mười mấy người bị đá to đè chết.
Tiểu Cô Sơn trấn đại loạn, mọi người túa ra chạy trốn, thế nhưng họ kinh hoàng phát hiện rằng bốn phía trấn đều bị bao vây bởi hung thú, không một đường trốn được, thú triều đã xuất hiện bao phủ trấn này.
"Trời xanh ơi sao lại trừng phạt chúng ta?" Có lão già tóc bạc ngửa mặt lên trời rống to.
"Cha, cứu con với!" Có tiếng con nít gào khóc hoảng loạn.....
Tiểu Cô Sơn trấn hoàn toàn lâm vào cảnh khủng bố, tận thế đã đến, mọi người chạy thục mạng nhưng lại phát hiện lối thoát đã bị bịt kín, ai ai cũng tuyệt vọng gào thét giận dữ.
"Lão Sư Tử Kim Mao, tao liều mạng với mày!" Đệ nhất cao thủ trong trấn là một trung niên hùng tráng, hắn cầm một thanh kiếm bản to cao chừng nửa người, râu tóc dựng lên, cả người phát sáng lao tới phía Thú vương.
"Phạch!"
Đáng tiếc, hắn còn lâu mới là đối thủ của con Di chủng này, chỉ cần một cái móng vuốt đã chém hắn cùng kiếm thành hai đoạn, máu tươi bắn cao lên không.
"Đùng!"
Giữa trấn, tòa núi đá nhỏ kia chấn động mãnh liệt, từ bên trong vọt lên một tảng đá to, khắp tảng đá tỏa ra ánh sáng chói lọi rực rỡ, phù văn khắc dày đặc, lao đến thật nhanh.
"Coooooong!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!