"Gào oooooooooooo!!!"
Một tiếng gầm rú chấn động bát hoang, dù ở rìa dãy núi Thương Mãng mà vẫn nghe được âm thanh to lớn kia, các cường giả đang ẩn trốn cũng nhũn cả người, rất nhiều tên ngồi phịch xuống mặt đất.
Những thú cưỡi kia sớm đã không vâng lời, toàn thân run rẩy nằm phục dưới đất, run rẩy lẩy bẩy sợ hãi cực độ, không dám ngẩng cả đầu lên, không ngừng dập đầu về hướng sâu của Đại Hoang.
Nơi sâu nhất dãy núi, khí tức kinh khủng thật kinh thế, tứ đại sinh linh đang chiến đấu, quang cảnh giống như trước khi khai thiên vậy, lúc thì Ly Hỏa ngập trời, một lúc lại mây đen che kín nhật nguyệt, lúc thì thiết côn phá không....
Đây là một hồi đại chiến kinh thế, nếu không nhờ mười mấy khối Bảo cốt trấn trấn áp vùng dãy núi mênh mông, ổn định lại vùng núi sông này thì khó tưởng được sẽ bị đánh tan hoang thành dạng gì.
Trong sương mù hỗn độn, một tiếng chim hót thánh thót như vọng khắp chín tầng trời, chim nhỏ lửa đỏ tươi phẫn nộ kêu lớn, chém giết kịch liệt cùng đối thủ, kéo theo lửa đỏ thẫm ngập trời như thiêu đốt phân nửa không trung, nóng rực khó có thể đỡ.
"Gàoooooo!!!!"
Lại một tiếng rống to, trời vì thế mà rung chuyển, đối thủ của chim nhỏ đúng là khí thế nuốt trọn sơn hà, như có một cảnh giới quân lâm thiên hạ, bạo phát ra hào quang ngập trời, dùng Bảo thuật chí cường áp chế Thiên hỏa.
Nếu có người ở đây trông thấy nhất định sẽ trợn mắt ngoác mồm, đối thủ của tiểu Hồng là một con chim cực kỳ to lớn, nhưng tiếng kêu phát ra lại cứ như thú vật gào thét, chấn động núi sông lung lay, nếu như không có Bảo cốt nguyên thủy trấn lại chắc chắn sẽ nổ tung.
"Ầm ầm!"
Cánh lớn phá không bay tới, như có một vùng mây đen kéo tới che trời khiến cho luồng lửa đỏ thẫm kia ảm đạm đi trông thấy, một đôi móng vuốt to chụp tới phía tiểu Hồng.
Con hung cầm này quá to lớn, nó như đè nén vòm trời, một cái lông lướt qua cũng như vạn tòa núi lớn đè xuống, mà lệ khí lại ngập trời khiến linh hồn cũng phải kinh sợ.
Chiếpppppppppp!
Tiếng kêu rít vang lên, tước nhỏ đỏ hồng lao lên, tuy thể hình nó không lớn nhưng uy thế không gì sánh bằng, va chạm một chỗ cùng móng vuốt khổng lồ kia keng keng, tia lửa bắn ngập trời.
Hai con chim giao phong kịch liệt, con hung cầm kia như che trời đạp đất, quanh thân lượn lờ dày đặc khói đen không thấy rõ bản thể, từ nơi xa xôi chỉ thấy một đôi mắt màu máu to không gì sánh nổi, như là hai vầng trăng máu đang treo trên khoảng không.
"ẦMMM!!!"
Con hung cầm này lớn đến mức không thể biết giới hạn, hai cánh bung ra liền có gió luốc cuồn cuộn, bầu trời của Thương Mãng như không thể chứa được nó nữa, lực công kích vô cùng tuyệt thế, mỗi một lần chấn động đều khiến trời đất nổ ầm ầm.
Chim nhỏ tiểu Hồng rất vất vả, bởi vì nó đang có thương tích sẵn trong thân, vừa rồi nó đã kéo con hung cầm kia ra khỏi đại chiến cùng sinh linh cầm thiết côn, chiến đấu kiểu tiêu hao sinh lực hung cầm để tạo kết cục cả hai đều phải chịu thiệt.
"Chiu chiu chiu!!!"
Như một dòng sông đỏ thẫm kéo tới chém phá trời xanh, cả người chim nhỏ tiểu Hồng lóe lên phù văn lập lòe, đan dệt dầy đặc lượn lờ, há cái mỏ trong suốt như một cái mũi khoan đỏ thẫm ra, phun từng tia hào quang rừng rực rồi rít gào lao tới.
Đây là một Bảo thuật chí cường vô cùng sắc bén, ánh sáng hóa thành một thanh tiên kiếm đỏ thẫm rực rỡ sắc bén không gì sánh nổi, kéo theo ánh lửa ngập trời chém về phía hung cầm.
"GÀOOOOO!!"
Hung cầm khổng lồ tựa như mây đen kín trời lại rít lên một tiếng như dã thú kêu, nó cảm giác nguy hiểm cực độ nên giương cánh phá tầng không, trong nháy mắt đã chui vào trong khói đen kịt.
Cũng ngay lúc đó, mây đen quay cuồng, con hung cầm sau khí trốn vào chỗ xa xôi của bầu trời liền giương đôi cánh tựa như thiết ra, phù văn lấp lóe đè ép một vùng trời, bắn ra ô quang vô tận nhắm xuống dưới.
"Cheng" "Cheng!"..
Trên vòm trời bộc phát vô cùng ánh sáng thần thánh, ô quang va chạm cùng tiên kiếm đỏ thẫm tóe lửa vang trời, như là một ngôi sao chổi va chạm cực mạnh tại nơi vũ trụ sâu xa, kinh sợ khắp Đại Hoang.
"Vùuuuuuuuu!!!"
Một hướng khác, cương phong gào thét như muốn cuốn chín tầng mây, thiết côn to lớn quét ngang thiên địa, một đôi bàn tay lông xù xì đang vung vẩy liên hồi, nó đang chiến đấu với sinh vật đỉnh thiên lập địa kia tới gay cấn tột cùng, mỗi một lần va chạm như một kích khai thiên, khí hỗn độn khuếch tán lan tràn.
Hào quang tóe ra, thụy khí phát sáng, một món vật đang lơ lửa giữa không trung, tứ đại sinh linh cũng không chạy tới đoạt mà đang đối kháng kẻ địch trước mắt.
Ở đây có bốn con sinh linh thì không có một sinh vật nào dám tiếp cận, kiểu như Vượn Ác Ma hay Bò Ma Ly Hỏa chỉ dám run bần bậc trốn ở nơi xa không dám bén mảng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!