Dãy núi Thương Mãng lại không yên tĩnh nữa rồi, nhiều cường giả qua lại tấp nập, có người vì Tế linh Thạch thôn mà đến, có người vì tìm tòi nghiên cứu Sơn bảo trong Đại Hoang, người đến dập dìu, dân Tiểu Sơn Trấn rất lo sợ.
Các chủ nhân các tộc không hành động thiếu suy nghĩ, bọn họ cũng cảm thấy cây liễu rất thần bí, có một cảm giác sâu không lường được.
Trong mấy ngày này, ngược lại có không ít cường giả tiến sâu vào trong dãy núi muốn biết tột cùng có Thánh vật gì trêu ghẹo khiến Di Chủng Thái Cổ tranh đấu hai năm còn chưa chịu đi.
Một đám cao thủ đến từ các bộ lạc khác nhau tụ hợp thành một đội ngũ cường đại tương đối, đột phá đánh vào khu vực bên trong, một đường giết rất nhiều mãnh thú, tiến vào nơi sâu xa của dãy núi.
"Các anh cho rằng là Sơn bảo gì? Đã ẩn tới hai năm mà chưa bị tìm được, sẽ không phải là thứ gì còn sống chứ?"
"Ờ, có thể là vậy, có lẽ là một gốc thánh dược không chừng, có thể tự bay nhảy được."
Một nhóm người bàn luận nhưng cũng không quên đề phòng, xuất phát tiến vào sâu trong dãy núi, ai cũng có tâm tư mong ngóng, đừng nói đạt được Sơn bảo, chỉ cần được linh dược khác cũng đủ lời to chuyến đi này rồi.
Đương nhiên, nếu như phát hiện Di Chủng Thái Cổ đồ sát nhau mà chết sạch thì càng tốt, cái này càng khiến cho người ta run sợ, một con Di Chủng không hề nghi ngờ là một bảo tàng vô giá!
"Gaooo..."
Đột nhiên, từ núi rừng nguyên thủy sâu xa truyền đến tiếng gầm gừ nặng trịch, chấn động khiến núi đá như lay dộng, đá tảng lăn xuống rầm rầm tông gãy rất nhiều cổ thụ, như lũ đá bạo phát.
"Vẫn chưa vào trong mà, tại sao lại có tiếng kêu ghê rợn như vậy? Cả đám người kinh hãi."
Cuồng phong gào thét, cổ mộc rì rào, một luồng mùi tanh nồng nặc khiến người ta như muốn buồn nôn từ trong rừng phất vào mặt, theo đó là một luồng khí tức hung sát.
"Không tốt, có hung thú đến, mau tiến hành phòng ngự!"
Một con Gấu lông vàng kim xông tới, thân hình vươn thẳng hai chân chạy tới, nó cao tới mười mét, giữa trán có mọc một cái sừng rất lớn, lao tới cực nhanh.
"Phụt tttt!"
Nó tuy rằng thân thể khổng lồ nhưng cũng không hề ngu ngốc vụng về, tốc độ cực nhanh, lao tới vung tay tát một phát, mọi người chưa kịp phản ứng thì một người đã bị dính tát của tay Gấu, trở thành một đống thịt nhão.
"Xẹt!"
Một gã cường giả sử dụng Bảo thuật tấn công Gấu lông vàng kim một sừng, Cốt văn lan tràn hóa thành một luồng lửa từ trên không đáp xuống người con gấu. Nhưng con hung thú này căn bản không thèm giao chiến với bọn họ mà nhảy một phát cao hai mươi mấy mét, trong nháy mắt đã chạy mất.
"Không tốt, chạy mau... LÀ THÚ TRIỀU AAAA!"
Đám người kinh hoảng hô to, con gấu lông vàng kia vô cùng cường đại bứt tốp dẫn đầu đoàn đua, mà phía sau còn có rất nhiều mãnh thú như một cơn lũ vọt tới đen nghịt một vùng.
Tim mật đám người này như đông cứng lại, chẳng trách nghe bốc lên mùi tanh gay mũi, cuồng phong gào thét, thì ra có nhiều hung thú đang chạy trốn đến như vậy.
Mặt đất đang rung động, rất nhiều cổ thụ bị tông nát bấy, từng đàn thú to lao ra giẫm nát vùng núi rừng này, chúng nó chạy ra từ sâu trong rừng rậm, chen chúc thành một mảnh vô cùng cường đại.
"ĐCMN! Chuyện gì xảy ra? Tại sao có nhiều hung thú vậy?" Mọi người chạy trốn trong hốt hoảng, không dám dừng lại một chút nào, đại quân thú triều như vậy kể cả tộc chủ các bộ tộc cũng phải rút lui.
"GaOOOOOOO!!!"
Một tiếng rít gào vang ra từ sâu trong dãy núi, loạn thạch xé trời, bão táp ầm ầm, đá núi to lớn không ngừng rung rung lăn xuống dưới, tạo thành một cảnh tượng cực kỳ đáng sợ.
"Trời ạ, một con Di Chủng Thái Cổ, một con Vượn Ác Ma!"
Mọi người quay đầu lại liền hết hồn, một con Vua vượn màu đen, toàn thân tỏa ra ánh sáng đen mờ, khói đen kịt mù trời, như một Ma Vương cái thế xuất hiện đứng sừng sững giữa bầu trời, một đôi cánh ác ma đang vỗ dập dìu trông xuống một vùng dưới này, chính là nó đang lùa bầy thú.
Mà khiến người ta kinh hãi nhất là con Di Chủng Thái Cổ cường đại này chỉ có một tay, cánh tay kia đã bị chặt mất rồi, hung quang trong mắt lộ rõ nhìn chằm chằm về phía bên này.
Đám cường giả chạy trốn rất nhanh nhưng vẫn bị Vượn Ác Ma phát hiện, nó rung hai cánh liền như hóa thành một tia màu đen lao tới, cuồng phong rít gào, đá bụi tản ra, Vượn Ác Ma đã xuống dưới.
Người đang chạy nhanh đã tách tốp đột nhiên đứng sững lại, hai mắt gã vô thần, cái đầu bỗng tóe ra máu tươi như vòi nước, nửa cái xương sọ bị chém ngọt, con Vượn Ác Ma kia thè lưỡi nhè vào hút rột một cái sạch bách não tủy trong sọ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!