Chương 41: Liễu thần

Cành liễu xanh biếc đẫm sương vút ra như một đám mây xanh, trông mềm mại không gì sánh nổi, thế nhưng khi vọt tới còn cứng rắn hơn cả sắt thần, "Phụt ttt!" một tiếng vang lên cành liễu như đóng đinh con Phi Giao ở giữa không trung, máu tươi rỉ rả từng dòng chảy dọc xuống theo cái luồng sáng óng ánh xanh nõn kia, thần bí mà yêu dị.

Phi Giao đã vĩnh viễn không còn phát ra âm thanh nào nữa, vảy mọc lấp lánh khắp thân trong nháy mắt đã ảm đạm dần, nó sợ hãi đến cực độ, tinh khí thần nó đang dần bị trôi đi, thân giao đang run lẩy bẩy.

"Có chuyện gì, trời ơi chú Giao!" Giao Bằng cưỡi trên lưng hung giao kêu to, nó đang kinh hoảng.

Đây là một bức tranh đáng sợ mà tà dị, con giao này thô to như cái lu nước, dài đến mấy chục mét, vảy xếp dày đặc khắp thân, một đôi cánh rộng mọc dài hai bên, hùng tráng mà vũ dũng, thế nhưng vậy mà bị một cành liễu đóng cứng đờ giữa không khung, không thể động đậy, trông rất quỷ dị.

"Sao lại như thế!!" Các cường giả hô lên sợ hãi.

Đây là Tế linh của một sơn thôn sao? Tại sao mạnh mẽ kinh khủng đến như vậy, mới có một đòn đã xuyên thủng thân thể một con hung thú.

"Nhanh, mau cứu cháu ta xuống!" Người đàn ông trung niên Giao Thương của La Phù Đại Trạch hét to.

Trong rừng bỗng xuất hiện hơn chục bóng người bỗng vọt tới cực nhanh, lòng bàn tay chúng đều phát sáng rọi, phù văn lấp lóe, bỗng chốc hiện ra một vùng sáng thông thiên bao phủ cả toàn thôn, những kẻ này cũng muốn đánh giết gốc liễu này.

Người Lôi tộc, Tử Sơn gia, bộ lạc Kim Lang đều trong lòng rùng mình, bọn La Phù Đại Trạch bề ngoài coi như đi có mấy người nhưng trong bóng tối lại ẩn nấp một đám tùy tùng, chuẩn bị kĩ lưỡng.

Thế nhưng, tất cả đã chậm, chỉ trong nháy mắt, hai mắt cái con Phi Giao to lớn giữa bầu trời kia đã vô thần, đám vảy đã từng rạng rỡ bỗng như trải qua vạn năm mài mòn, bắt đầu tan rã, toàn thân nó bị phân hủy thật nhanh chóng, cuối cùng đứt thành bốn năm khối rơi rụng xuống đất.

Biến cố thật quá đáng sợ, một con hung giao hung uy cực thịnh, có thể sánh vai cùng các bậc cường giả ở đây vậy mà trở về cát bụi như vậy, cứ như là bị chết già.

Giao Bằng sợ hãi té rớt xuống đất, nó thực sợ đã bị sợ gần chết, đây là một Tế linh cường đại đến mức nào? Nó loi ngoi lết thết chạy trốn ra phía xa, một tia cuồng ngạo cũng không còn, khuôn mặt sợ hãi đến trắng bệch, cả người run rẩy.

Trên cành non xanh mơn mởn bỗng vương một giọt chất lỏng màu xám, nhè nhàng trượt xuống, nó tản ra một luồng sức sống bừng bừng, đây là chất dịch tinh luyện từ cơ thể Phi Giao bị cây liễu hấp thu.

Toàn bộ những việc này phát sinh chỉ trong chớp mắt, từ Phi Giao bị đâm thủng rồi bị banh xác, lại rớt xống đất đều chỉ hoàn tất trong phút chốc.

Mà mười mấy tên cường giả nhảy ra từ trong rừng nguyên thủy cũng chỉ mới xông lại, hào quang đầy trời lượn lờ, phù văn biến ảo, có hư ảnh của chim cổ đại, có hung thú hóa thành hình, ánh sáng lóa mắt cực kỳ, tất cả đánh giết về phía cây liễu bị cháy đen.

"Chiuuuuuu!"

Cành liễu dài ra, hòa thành một cọng dây xích xanh biếc, lượn lên không trung tạo ra một quỹ đạo chuyển động đẹp đẽ, xem như nhẹ nhàng xinh đẹp nhưng hậu quả nó sắp gây ra khiến người ta phải run cầm cập.

"Phụt tttt!"

Cành liễu đong đưa lướt qua, lập tức một cao thủ đã bị đứt ngang người, nó trông như mỏng yếu nhưng lại sắc bén hơn cả một thanh đao thần, băm người gọn gàng sạch sẽ, máu tươi tuôn đẫm ra như suối.

"CÁI GÌ????!!!!!" Mọi người sợ ngây người.

Chỉ mới là bắt đầu, cao thủ vọt tới lân cận đều bị bao phủ trong ánh sáng xanh óng ánh.

Cành liễu lung lay phấp phới theo gió, như mây xanh mà tỏa ra càng nhiều tia tung bay giữa trời cao, nó như roi thần mà lại như tiên kiếm, chặt một vị cao thủ thành hai mảnh hay quất một cao thủ khác đứt toạc tành hai đoạn.

Công kích này quá đáng sợ, rõ ràng chỉ là một nhánh liễu vậy mà lại có lực sát thương như lợi khí phá trời, chém giết mọi địch thủ.

"Phụt tt Phụt tt!!!"

Hoa máu tung tóe, tiếng vung vẩy lẹt xẹt liên hồi, cành liễu vẫy qua nhẹ nhàng, một mảnh thi thể liền xuất hiện trên đất, hoặc bị cắt đứt, hoặc bị chém hai mảnh, hoa máu từng đóa nở rộ tung bay giữa khoảng không.

Nắng chiều tỏa ánh đỏ nơi cuối chân trời, cả thôn như được bao phủ trong một vòng hào quang màu vàng kim, dưới ánh chiều tà này, trên một cây liễu cháy đen có một cành non chập chờn mơn mởn, sáng long lanh trông xinh đẹp mỹ lệ nói không nên lời. Mà trên mặt đất, một đám thi thể nằm bừa bãi, bãi máu tươi cùng nội tạng nhầy nhụa thấm ướt đất. Hình ảnh này chấn động tận sâu trong não các vị cường giả, để bọn họ suốt đời khó quên.

Lại đơn giản đến như vậy, một đám cao thủ từ La Phù Đại Trạch bị giết chỉ trong một hơi thở, không chút phiền não, một đám cường giả đang run rẩy trong lòng, khí lạnh bốc ra cả người.

"A A A aaaaaaa...!!"

Giao Bằng thét lên, nó đã bị sợ, có vài thi thể rớt trúng người nó, máu tươi phún ra bắn tóe lên mặt, nó bò lăn chập choạng gào khóc chạy về.

Người đàn ông tên Giao Thương của La Phù Đại Trạch trắng bệch cả mặt, sợ không còn hột máu, mồ hôi lạnh ướt đẫm, một sự sợ hãi lan tràn khắp người gã.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!