Thần, cái từ này không thể dùng loạn, đối với bộ tộc bình thường mà nói thì đại biểu cho một sức mạnh không gì không thể làm, chí cao vô thượng!
Thời kì Thượng cổ , tiên dân có tín ngưỡng phi thường chú trọng tế tự, cho rằng thần linh nhất định có tồn tại, thời khắc then chốt có thể gọi thần linh tới, thủ hộ bọn họ.
Trên thực tế, trải qua người đời sau hiểu rõ càng sâu rộng, bộ lạc cúng bái những thần linh kia nhưng thật ra là một loại sinh vật chí cường, tỷ như Chân Hống, tỷ như Tỳ Hưu huyết mạch tinh khiết, đều là sinh linh cấp Chí tôn .
Ở quá khứ xa xưa, tiên dân Thượng cổ cúng bái loại Chí tôn này, tế tự và lễ mời chúng nó, xác thực là đã từng được che chở.
Phàm dám gọi là Thần, tất nhiên có thể đánh một trận cùng hung thú Thái cổ, thực lực nghịch thiên, giơ tay lên có thể diệt mấy Siêu cấp đại tộc, thần uy không cách nào tưởng tượng, căn bản khó mà đối kháng.
Tục truyền, mặc dù đến hiện tại, những quốc gia cổ có cương vực vô ngần này vẫn tế trời như cũ, lại còn đang tiến hành một loại nghi thức cổ lão nào đó hiến tế phẩm cho thần linh, năm tháng dài dằng dặc đã qua nhưng sau lưng những quốc gia cổ này khả năng vẫn còn có bóng dáng Thần linh Thượng cổ, kinh khủng mà thần bí.
Người Thạch thôn gọi cây liễu này là Thần, sao không khiến cho người khác khiếp sợ? Danh xưng này không thể dùng bừa!
"Các người có chắc là khi tôn cái Tế linh này là thần, nó không phản đối?" Một thiếu niên Tử Sơn tộc mười mấy tuổi cẩn thận hỏi.
"Không phản đối đâu, Liễu thần rất tốt, vẫn thủ hộ tộc bọn tôi." Nhị Mãnh cứng đầu cứng cổ nói.
Tế linh không phản đối xưng hô nó là thần, tin tức kia vừa ra, hầu như hết thảy cường giả đều biến sắc, không nhịn được rút lui, sinh ra một cảm giác sợ hãi cực độ đối với cây liễu cháy đen gần như sắp hoại tử này.
Phàm là sinh linh làm Tế linh trong Nhân tộc, rất nhiều trong chúng nó có quan hệ với Thần, thậm chí chính là hậu duệ Thần linh Thượng cổ. Chúng nó càng kiêng kỵ loại xưng hô này, không chọc cho cháy thần hỏa, tuyệt không dám ngông cuồng tự đại, tôn trọng cấp bậc rất nghiêm ngặt.
Cây liễu trước mắt này lại dám như thế, không phản đối loại xưng hô này, điều này nói rõ thực lực của nó kinh khủng, hơn nửa sớm đã nghịch thiên, không để ý cái gì.
Sẽ không phải là một Thần linh Thượng cổ thực sự mà nay gần như sắp chết đang trong tuổi già chứ? Đây là lời nói trong tâm của rất nhiều người, nhưng cũng không dám nói ra công khai.
Đã trải qua một lần như vậy, trong lòng đám người kia sinh ra kính nể, cảm giác không dễ chịu cho lắm, cũng không tiếp tục dám quá mức tùy ý, lúc cất bước ở trong thôn đều rất cẩn thận.
Nhưng bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định, họ muốn biết rõ ràng cái gia tộc lánh đời này đến cùng có lai lịch gì, còn có cây "Liễu thần" có chỗ nào thần dị, có ban xuống Thánh khí hay không?
Phải biết rằng đồ vật được Thần linh Thượng cổ chân chính giúp tế luyện nhất định rất ghê gớm, rất nghịch thiên. Mọi người có một khát vọng, nếu như lễ kính ở đây, dâng lên tế phẩm quý nhất, không biết có thể để liễu mộc giúp đỡ không.
Bọn họ uyển chuyển mở lời, biểu thị muốn ở một đoạn thời gian, mà đám người Thạch Lâm Hổ tuy rằng thuần phác nhưng cũng không ngốc, phát giác chỗ không đúng liền nói là nhà đá rất ít, không có nhiều nơi ở như vậy.
Đám người Thạch Phi Giao tuy rằng hi vọng bọn họ rời đi sớm một chút, thế nhưng đám người kia sao cam tâm, dồn dập biểu thị không cần vào thôn, có thể ở bên ngoài, xin trong thôn một ngụm nước uống là được.
Cường giả các thế lực lớn đến từ Tử Sơn, La Phù Đại Trạch, Lôi Tộc, bộ lạc Kim Lang, Vân Thiên Cung, tất cả đều trú đóng gần thôn, ý chính của bọn họ nói là muốn vào dãy núi phía sâu tìm hiểu huyền bí của Sơn bảo .
*Tử Sơn: núi tím
*La Phù Đại Trạch: đầm lầy nhiều đảo nổi giăng đầy.
*Vân Thiên Cung: cung trên mây trời
*Bộ lạc Kim Lang: bộ lạc sói vàng
*Lôi Tộc: tộc sấm sét
"Ông anh này, có biết chuyện trên núi chưa, nghe nói xuất hiện Sơn bảo ghê gớm khiến Di chủng Thái cổ đều điên cuồng, sao các anh không đi tìm?" Thủ lĩnh bộ lạc Kim Lang buộc chắc Ngựa một sừng, tuổi tác cũng gần bằng Thạch Phi Giao, xáp lại bắt chuyện.
"Nghe nói rồi, nhưng tộc trưởng không cho đi, loại đồ vật kia người hoặc hung thú phải có tọa hóa cực lớn mới có thể đạt được, bằng không thì thuần túy là chịu chết."
...
Một bên khác, Lôi Vân Khôn lấy ra một bình linh hoa, đổ vào trong nước sôi, không lâu lắm hương thơm liền ngào ngạt bát ngát, có linh khí tràn ra ra, gã mời người trẻ tuổi trong thôn gần tuổi lại uống chung, nói chuyện rất là khách sáo.
Thế nhưng con nít vẫn càng hồn nhiên hơn.
Hai cô bé đến từ Vân Thiên Cung đang nói chuyện phiếm cùng nhóc tỳ, miệng cứ cười khanh khách, hai cô bé thỉnh thoảng nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ béo mập của nhóc tỳ , cảm thấy cậu bé này rất là khả ái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!