Đứa trẻ nhảy từ trên Giao xuống tới từ La Phù Đại Trạch, tên của nó là Giao Bằng. Người tuy nhỏ nhưng lại rất sắc bén và cường thế, cười lạnh nói: "Cành liễu này của tao chắc rồi, không phục bọn mày cứ nhào vô thử xem!"
Một đứa con của Tử Sơn Hầu rất xinh xắn, nó rất bình tĩnh, không nhanh không chậm mở miệng nói: "Giao Bằng, đừng có mà khẩu xuất cuồng ngôn. Dù có chút bản lĩnh cũng đừng quá kiêu ngạo, cẩn thận phơi xác ở nơi hoang vắng này đó." Tên của nó là Tử Sơn Côn, vừa mới gặp mặt đã không hợp với Giao Bằng, thêm nữa hai bộ tộc cũng không hòa thuận, cho nên luôn nhắm vào nhau.
"Vậy thì đánh một trận sinh tử đối quyết đi, mày dám không?"Giao Bằng khẩu khí vô cùng hung hăng, trong mắt bắn ra điện lạnh, sắc bén giống như một con Kim Băng Thái Cổ non.
"Ồn ào cái gì, im hết cho tao!" Ở một bên, một đứa trẻ hơi lớn hơn trong mắt lộ điện mang, trên đầu có hắc khí lan tỏa, lạnh lùng nhìn sang. Nó tới từ một lãnh địa của Vương Hầu, là con út của Lôi Hậu, tên là Lôi Minh Viễn. Vốn muốn đối phó với đứa con được Tử Sơn Hầu yêu thương nhất là Tử Sơn Côn, nhưng thấy Giao Bằng kiêu căng ngạo mạn khiến nó rất tức giận.
Giao Bằng và Tử Sơn Côn nghe thấy vậy, đồng thời nhướng mày. Tất cả đều là thiên tài, bình thường rất tự tin, bọn nó chưa từng cúi đầu trước ai.
"Lôi Minh Viễn, mày muốn chết đấy à?" Giao Bằng tuổi không lớn nhưng khí thế rất đầy đủ, bước về phía trước một bước, đại địa vang lên một tiếng ầm lớn, giống như một con quái vật lớn đang hành động.
"Câm ngay!" Tử Sơn Côn cũng rất trức tiếp hét lên. Tộc của nó có thù với Lôi Tộc, lúc gặp mặt chưa bao giờ hòa thuận với nhau, mấy năm nay mặc dù hòa hoãn nhưng vẫn ám chiến không ngừng.
"Một trận phân thắng bại!" Lôi Minh Viễn hét lên. Nó tung người nhảy lên, một phát đã cao hai mươi mấy mét, ngang trời mà qua, đầu trước chân sau, một chưởng đánh về phía Tử Sơn Côn. Nói tới cùng thì nó vẫn phải chấp hành mệnh lệnh của cha mình.
Quyền phong của nó là màu đen, phát ra tiếng 'đôm đốp', đó là lôi điện đang đan xen, cuối cùng hóa thành một mảnh điện mang màu đen chi chít đánh xuống.
Đây chỉ là một đứa trẻ mà thôi, không ngờ lại có loại thần thông này, một cái ký hiệu kỳ lạ xuất hiện ở trong lòng bàn tay của nó. Đó chính là ảo nghĩa của Lôi Điện, là bí mật bất truyền của tộc này, một loại Bảo Thuật hiếm thấy.
"Vù vù"
Tử khí tràn lan, Tử Sơn Côn đưa tay lên đón đỡ, lòng bàn tay lấp lóe ký hiệu, phun ra một mảnh ánh sáng hừng hực, hóa thành một vầng thái dương màu tím bay về phía trước.
Đây cũng là một loại Bảo Thuật đáng sợ, là Bảo Thuật trấn tộc thuộc về dòng họ Tử Sơn. Tu luyện tới tận cùng, uy thế động trời đất, có thể rung chuyển nhật nguyệt sơn hà.
Hai người va chạm, thiểm điện màu đen và tử quang nổ tung, vỡ thành ký hiệu, từng màng in ở trong hư không, cảnh tượng kinh người.
"Ai là đệ nhất thiên tài? Đừng quên là còn tao nữa!" Giao Bằng đột nhiên ra tay.
Chưởng lực của nó kinh người, lòng bàn tay trái lóe ký hiệu, một con Giao xông ra, hoàn toàn là do quang văn hóa thành. Đây không phải là Giao huyết mạch không thuần chủng mà là mảnh vỡ ấn ký của một Thái Cổ Hung Giao chân chính, khí tức kinh khủng.
Tổ tiên của La Phù Đại Trạch từng nhìn thấy Thái Cổ Hung Giao, bất ngờ lấy được truyền thừa của nó, sở hữu Bảo Thuật chí cường của loài Giao. Hậu nhân mặc dù không thể thi triển hết thần thông này, nhưng cũng cực kỳ kinh người.
Con Giao này nhe nanh múa vuốt, toàn thân có màu xám tro, cổ xưa mà tang thương, giống như tỉnh lại từ thời Thái Cổ, xuyên qua thời không tới đây tham chiến!
Môn Bảo Thuật này rất mạnh, đồng thời đánh về phía hai đứa Tử Sơn Côn và Lôi Minh Viễn. Giao Bằng người rất nhỏ nhưng lại vô cùng cuồng dã, muốn lấy một địch hai để chứng minh mình mới là thiên túng kỳ tài. Bạn đang xem tại Truyện FULL -
"Muốn chết!" Lôi Minh Viễn mắng một tiếng, thiểm điện màu đen dâng lên, mười ngón tay cùng mở rồi bắn ra mười đạo ô quang, điện mang càng mạnh. Đồng thời, theo một tiếng kêu khẽ, một con hung điểu xuất hiện ở trong điện quang, hung uy kinh người, lao thẳng xuống.
Tử Sơn Côn cũng ra tay, tử khí lất phất, một vầng thái dương bay ra, ở trong có một con Hỏa Lân, tỏa ra ngọn lửa màu tím khủng bố, nó nhảy lên, vô cùng dữ tợn.
Cứ như vậy, ba đứa trẻ hỗn chiến với nhau, tấn công lẫn nhau, khiến mọi người phải ghé mắt.
Mặc dù tuổi không lớn nhưng lại đứa nào cũng rất mạnh mẽ, để trưởng bối của bọn nó đều thầm gật đầu, đồng thời giật mình đối với con cháu của đối thủ.
"Đúng là nhàm chán, có được đánh giết thật quái đâu. Có mấy ông già đó ở đây, căn bản không thể không thể buông tay chân." Ở bên cạnh, trong đám trẻ con đang xem chiến có đứa bĩu môi.
"Đúng vậy, thiên túng kỳ tài chân chính phải sinh ra ở chiến trường lớn giữa các chủng tộc lớn. Thế này đã là gì." Lại có một đứa trẻ khác tiếp lời.
"Bọn mày nói cái gì, ở đây cũng có thể một trận chiến sinh tử đấy!" Ba đứa đang đánh nhau giận dữ, mở rộng phạm vi chiến trường ra, cuốn cả hai đứa trẻ kia vào.
Đây là một trận hỗn chiến, bọn nó mặc dù còn nhỏ, nhưng đều vô cùng kinh khủng, biểu hiện ra tư chất vô cùng đáng sợ, khiến người xem chiến đều rất giật mình.
Ở trong Thạch Thôn, bọn trẻ đang chơi đùa, bị động tĩnh ở trong sơn lâm làm kinh động, chạy ra đầu thôn, nhìn thấy nhiều người như vậy ở trong rừng liền lập tức giật nẩy mình, ánh mắt đều bị hấp dẫn.
"Sao lại có nhiều người thế này?"
Bọn nó thấy mấy đứa Giao Bằng đang chiến đấu, đều âm thầm tặc lưỡi, nắm giữ sức mạnh của Cốt Văn giỏi thế này, khiến bọn nhóc rất ngưỡng mộ. Rất nhanh, sự chú ý của bọn nó lại bị dời đi, nhìn thấy Lân Mã biến dị
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!