Chương 32: Tẩy lễ

Hắc Giao Mộc, cứng mà nặng, không hề thua kém sắt tinh, thân cây như Ly Long, cong mà rắn chắc, có màu đen thui, đến lá cây cũng giống như Mặc Ngọc.

Đây là một loại kỳ mộc, có thể làm thành binh khí. Đồng thời nó còn có một điểm lạ khác, sau khi đốt lên thế lửa hừng hực, cho dù chỉ có một khúc bằng bàn tay cũng có thể nấu chín hai nồi thịt. Bình thường lúc luyện khoáng thạch hay chế tạo binh khí thì nó là nguồn lửa tốt nhất.

"Hừ, vỡ cho ta!"

Trước một mảnh đất trống ở trong Thạch Thôn, một đám thanh niên trai tráng như Thạch Lâm Hổ đang vung búa lớn, ra sức chặt gỗ. Loại Hắc Giao Mộc này người bình thường căn bản không thể chặt nổi.

Tiếng 'răng rắc' thỉnh thoảng lại truyền tới, có lúc còn có cả tiếng 'keng keng', tóe ra từng chuỗi ánh lửa, gỗ thực sự là quá cứng.

Vì tẩy lễ cho Thạch Hạo, trong thôn đã tiến hành các loại chuẩn bị. Thuốc cổ, độc trùng, nước suối, đỉnh cổ, đến gỗ dùng để nấu chân huyết cũng chọn Hắc Giao Mộc.

Trên một hòn ngọc thạch rất lớn, nhóc tỳ đang tắm rửa. Thôn nhân không ngừng lấy nước suối ngọt mát rửa ráy cho nó, muốn để một cơ thể sạch sẽ nhất vào trong đỉnh.

Tất cả mọi người đều rất nghiêm túc, nhóc tỳ cũng rất trịnh trọng, không nói câu nào, im lặng chuẩn bị.

Toan Nghê sớm đã được khiêng tới, toàn thân màu vàng, hào quang lấp lánh, da lông giống như lụa vàng. Nhất là dưới ánh bình minh lại càng trở nên rực rỡ.

Mà sừng trâu màu đỏ dài mấy mét cũng được đặt ngang ở bên cạnh, sáng long lanh như Mã Não, lấp lóe ráng đỏ, đều là Thái Cổ Di Chủng, nó có chứa chân huyết thông linh quý báu nhất của Ly Hoa Ngưu Ma.

Tay của Ác Ma Viên dài gần bằng tay của người trưởng thành, cũng không phải là lớn lắm, nhưng lại phát ra hung khí ngập trời, hàm chứa Thái Cổ chân huyết, cực kỳ hiếm thấy và quý báu.

Một cái đỉnh lớn màu đen phát ra khí tức cổ xưa, ở trên có nhật nguyệt sơn hà, điểu thú ngư trùng, còn có cả cảnh tượng Tiên Dân Thượng Cổ đang lễ bái, thoạt nhìn rất huyền bí khó lường. Lúc này trong đình đã đổ không ít nước, dưới đáy Hắc Giao Mộc đang bốc cháy, nước nhanh chóng sôi lên. Đây là muốn dùng ngọn lửa nóng nhất để rèn luyện thuốc quý bá đạo nhất.

Tộc trưởng vẻ mặt chăm chú, tự mình đứng ở trước cái đỉnh, ném từng gốc cổ dược một vào trong, đều là bảo bối đã có tuổi, bảo hộ Đại Hoang, dược liệu trái lại không thiếu.

Không bao lâu, trong nước sôi liền tỏa ra các loại mùi thuốc, thấm vào ruột gan, nước đã đổi màu.

Sau đó Thạch Vân Phong lại lấy ra mấy chục cái bình ngọc, cẩn thận mở ra từng cái. Trong cái bình đầu tiên 'vèo' một cái có một con rết lớn màu tím xông ra, dài hơn nửa mét, vô cùng khiếp người.

"Ba" một tiếng, giữa các ngón tay của tộc trưởng lấp lóe ký hiệu, cầm một cái chùy nhỏ bằng tử kim khẽ gõ, đập nát đầu rết rồi ném vào trong nước sôi.

Sau đó, cái bình ngọc thứ hai bọc trong da dày được mở ra, ngân quang lấp lánh, một con Xuyên Sơn Giáp xông ra, chỉ dài có một thước, cả người màu bạc trắng lấp lánh. Nó cũng bị đập vỡ đầu rồi ném vào trong nước sôi, sau khi kịch liệt giãy dụa liền bặt tiếng, trở thành một loại phụ dược.

Mấy chục cái bình ngọc đều được mở ra, có thú nhỏ kỳ dị, có độc trùng. Tất cả đều rất đặc biệt, như rắn nhỏ màu vàng dài bằng cái đũa, nhện bạc biết bay các loại.

Nước trong đỉnh lập tức biến thành đủ mọi sắc màu, các loại mùi vị kỳ lạ bay ra.

Mặt đám nhóc lập tức xanh lét. Đây thực sự là quá đáng sợ, chi chít bao nhiêu độc trùng thế này, còn có bao nhiêu là thuốc cổ, trộn vào nhau, nhìn kiểu gì cũng đều cho người ta dự cảm bất tường.

May là cái đỉnh này là chuẩn bị cho nhóc tỳ chứ không phải dùng để rèn luyện bọn nó.

Theo nước dần sôi lên, nước trong đỉnh càng lúc càng ít, cuối cùng đã sắp cạn hết. Dược thảo và các loại dị trùng đều bị đun thành dịch, đây chính là phụ dược, tới lúc đó có thể giảm nhẹ sự đau đớn của nhóc tỳ, cũng có thể giúp nó luyện hóa chân huyết.

"Mổ thịt Toan Nghê ra, chuẩn bị đổ bảo huyết vào trong đỉnh!" Thạch Vân Phong hét lớn.

Toan Nghê toàn thân giống như làm bằng hoàng kim, ánh sáng chói mắt, giống ngọn lửa đang thiêu đốt. Cho dù đã chết nhưng vẫn có một loại khí tức uy nghiêm cực mạnh đang phát ra. Da lông của nó vô cùng cứng rắn, búa sắt bình thường căn bản không chém nổi, sẽ tóe ra từng chuỗi đốm lửa, vang lên leng keng, giống như rèn sắt.

Vui mừng chính là lúc Toan Nghê chết đi đã tiến hành trận chiến cuối cùng, sau đó lại muốn tự hủy, dù chưa thành công nhưng toàn thân đã rạn nứt, trong thần huy màu vàng có rất nhiều vết máu.

Thôn nhân men theo những vết thương này mà vung lên búa lớn đã được rửa sạch sẽ, khó khăn chém nó ra.

Ai ai cũng rất chấn động, Thạch Lâm Hổ và Thạch Phi Giao hai tay vung một cái liền có thần lực năm sáu nghìn cân. Ở trong vùng rừng hoang này đã có thể coi là cực kỳ mạnh mẽ và hiếm có. Nhưng lúc này cả hai lại đang thở hông hộc, mồ hôi đẫm lưng, chỉ chém men theo máu thịt đã nứt ra mà cũng mệt thành thế này.

Có thể thấy được bảo thể của Toan Nghê rắn chắc cỡ nào, vượt qua tưởng tượng của mọi người.

Sau khi chặt được, mấy ông lão tự mình ra tay lấy ra máu quý, trong chân huyết đó có chứa một bộ phận dịch thể màu vàng, xán lạn chói mắt.

Đây chính là chỗ quý giá của nó, đó là sức mạnh thần thánh của Thái Cổ Di Chủng Toan Nghê, một ít máu hoàng kim ẩn ở trong huyết dịch có giá trị cực lớn, khiến bộ lạc lớn cũng phải đỏ mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!