Tiểu Cô Sơn Trấn là một cái trấn không lớn lắm, nó nằm ở khu vực bên ngoài dãy núi, nhân khẩu khoảng hơn hai nghìn người, cách Thạch Thôn hơn một trăm dặm.
Trên thế giới này, cương vực vô ngần, rừng rậm vô tận, có rất nhiều mãnh thú Hồng Hoang và độc trùng. Chỗ ở của con người tản mát ở giữa dãy núi nguyên thủy, nơi nào cũng đều bị cắt đứt, rất khó để thông tới ngoại giới.
Đây mặc dù là một cái trấn nhưng vô luận là Thạch Thôn hay Bái Thôn nửa năm một năm cũng không có người đi đến. Con đường núi hơn trăm dặm bị rừng già nguyên thủy cản trở, có mãnh cầm, độc trùng và hung thú, vô cùng nguy hiểm.
Sự thật thì chỗ nào cũng giống như vậy, đây là một hiện trạng phổ biến. Đến ngay Thạch Thôn và Bái Thôn cũng cách nhau mấy chục dặm, người hai tộc mấy tháng cũng không gặp nhau nổi một lần.
Song, chính vào hôm nay, ở ngoài Tiểu Cô Sơn Trấn người hô ngựa hý, giáp sắt bóng loáng, một đám thiết kỵ bon bon chạy tới, xuyên qua sơn mạch vô tận, vượt qua lãnh địa của các loại hung vật, bình yên đến được chỗ này.
Mấy chục con ngựa này đều là Lân Mã. Mà mấy người ở giữa còn ngồi ở trên Lân Mã biến dị có mọc sừng, toàn thân trắng tinh, vảy bạc lấp lánh, vô cùng thần võ.
Người cầm đầu là một người đàn ông trung niên, tóc đen rối tung, trong mắt có ánh sáng màu vàng tỏa ra, đến con ngươi cũng sắp biến thành màu vàng nhạt. Lúc nhìn vào trong trấn bắn ra hai chùm ánh sáng màu vàng, vô cùng khủng bố.
Trên mấy con Độc Giác Mã khác có hai thiếu niên và một thiếu nữ cùng với hai bé trai và một bé gái, thoạt nhìn thông minh nhanh nhẹn, đứa nào cũng xinh đẹp dễ thương.
Người của Tiểu Cô Sơn Trấn kinh ngạc, bình thường rất ít khi có người ngoài tới đây, nhưng mấy ngày nay lại hết nhóm này tới nhóm khác. Có mười mấy nhóm người của bộ tộc lớn tới, đều là cường giả khó lường.
Với lại cứ theo xu hướng này thì người sẽ còn nhiều hơn nữa. Sân viện để không trong trấn đều đã chật người, ngoài ra còn có một bộ phận nhân mã ở nhờ các hộ dân.
Nhóm người này vừa đi vào thì lại có một nhóm khác đến. Thanh thế càng kinh người, đó là một con Giao đang mở đường, dài hai mươi mấy mét, vảy toàn thân lấp lánh, hơn nữa có mọc một đôi cánh lớn, bay ngang trời, tạo ra một cái bóng lớn ở trên đất. Ở trên có một người đàn ông trung niên và ba đứa trẻ, một đứa năm sáu tuổi, một đứa tám chín tuổi, còn có một đứa mười một mười hai tuổi, đều tài hoa cao ngút.
Cách mặt đất còn mười mấy mét, ba đứa trẻ liền nhảy xuống, tiếng gió vù vù, người đàn ông đó thấy vậy, quát lên: "Chậm một chút, đừng quá nóng vội!"
"Không sao đâu!" Đứa nhỏ nhất kêu lên, trong mắt bắn ra hai chùm tia sáng, giống như một con Kim Sí Đại Bằng non, lượn vòng rồi hạ xuống, 'bịch' một tiếng rơi xuống đất, lại còn có một loại khí thế vô cùng sắc bén.
Người trong trấn thấy thế đều hết hồn, đó là một đứa trẻ mới năm sáu tuổi mà thôi, không ngờ lại phát ra loại khí tức hung mãnh này, có thể nhảy cao mười mấy mét, tuyệt đối có thể tay không giết chết hung cầm dị thú.
"Trấn này tên là Tiểu Cô Sơn, lẽ nào Tế Linh là một ngọn núi?" Đứa trẻ mười một mười hai tuổi đó lẩm bẩm.
Ở chỗ vào trấn có một cái bia đá, trên khắc ba chữ lớn: Tiểu Cô Sơn.
"Mọi người nhìn xem, thật sự là có một ngọn núi đá có linh tính. Có lẽ được người trong trấn tế bái lâu ngày, dâng hiến nhiều hung thú làm tế phẩm, trong nội bộ của nó có thể đã sinh ra chân huyết kỳ dị hiếm có. Tam thúc, thúc giết chết con Tế Linh này đi, lát nữa cháu muốn dùng máu của nó để tôi luyện thân thể, khẳng định sẽ có tác dụng lớn!" Đứa nhỏ nhất chỉ có năm sáu tuổi, nhưng khí thế cực mạnh, ánh mắt khiếp người, giống như một con hung thú đang mở miệng.
Người trong trấn nghe vậy đều biến sắc, giết Tế Linh của họ không khác gì là hủy đi cái trấn này.
Còn may là người đàn ông đó không làm vậy, mắng: "Giao Bằng, cháu còn dám nói vớ vẩn nữa là chú đuổi về nhà luôn đấy!"
"Có phải là chưa giết bao giờ đâu, năm đó cháu từng tắm máu của Tế Linh rồi, có tác dụng cực tốt." Đứa nhỏ nhất tên là Giao Bằng.
"Im mồm!" Người đàn ông trung niên ánh mắt rực rỡ, giống như hai tia chớp xẹt qua, lườm nó một cái nói: "Tế Linh loại đá núi không thể động vào, nếu không nói không chừng sẽ chọc phải một vị Sơn Thần đó."
"Thật là mất hứng, không thể vào sâu trong dãy núi tìm báu vật, cũng chẳng thể bắt Tế Linh, vậy thì đến chốn khỉ ho cò gáy này làm quái gì." Giao Bằng lẩm bẩm.
"Cháu trai khí phách không nhỏ nha." Từ xa truyền tới tiếng cười.
Ngoài trấn, trong rừng rậm nguyên thủy có một cái xương thú rất lớn không biết của loại hung vật nào, nó dài sáu bảy mét, phát ra hào quang trắng óng ánh, lấp lóe ký hiệu, cách mặt đất một thước, đang nhanh chóng xông tới.
Ở phía trên có mấy bóng người đang đứng, người đứng đầu là một ông lão, người mặc áo lông, đầu đội kim quan, cơ thể tỏa ra từng luồng tử khí bao phủ lấy ông ta, mơ mơ hồ hồ, có một loại uy nghiêm khó mà diễn tả.
Ở bên cạnh ông ta có một người trẻ tuổi khoảng hai mươi mấy tuổi, anh khí khiếp người, hai thiếu nữ mười mấy tuổi, đẹp như trong tranh, còn có cả đứa bé trai rất nhỏ tuổi, mắt to rất linh động.
Sau khi tới gần, mấy người bước xuống xương thú, hào quang lóe lên, cái xương dài sáu bảy mét đó nhanh chóng thu nhỏ lại, hóa thành còn cỡ bàn tay, ấm nhuận óng ánh, rơi vào trong tay ông lão đó.
Hiển nhiên đây là một cái Bảo Cụ vô cùng quý giá, có thể bay sát đất, súc địa thành thốn.
"Hóa ra là tiền bối Tử Sơn Tộc, hân hạnh hân hạnh!" Người đàn ông cưỡi Giao mở miệng nói.
Ông lão là chú ruột của Tử Sơn Hầu, mỉm cười nói: "La Phù Đại Trạch quả là khó lường, lại xuất hiện một đứa nhỏ như thế này, còn chưa đủ sáu tuổi mà đã mạnh như vậy, mười năm sau ắt danh động mảnh đại địa này đây!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!