Chương 26: Tế linh Bái thôn

"Muốn giết Tế linh sao? Lão thiệt dũng cảm!" Sắc mặt Bái Lý Thanh âm trầm, thiên tài Bái Phong tàn phế, Bảo cụ trong tộc bị chiếm, chuyện này thật có đả kích rất lớn với Bái thôn.

"Nó dám đến, bọn tao dám giết!" Sắc mặt Thạch Vân Phong lạnh lùng, nổi giận thật sự.

Sắc trời đã tối mịt, rừng núi lạnh lẽo mà âm u, mùi máu tanh nồng nặc.

"Gaaaoooo oooooo....!!!!" Muôn thú rừng sâu gầm thú, không khí lạnh băng bao trùm khiến người nổi da gà, cảm giác như có ác quỷ kêu gào, rất đáng sợ.

ẦMMM !

Nhìn thấy người Bái thôn sắp lao tới, nhóc tỳ một phát đá bay Bái Phong, khiến hắn bay tới trước mặt người Thạch thôn.

"Tuy đã tàn phế, nhưng giữ lại vẫn là mối họa, một kiếm này chém cho bớt lo!!" Cha của Nhị Mãnh nói, hùng hổ không nói hai lời vung kiếm lớn trong tay, XẸT một cái chặt bay đầu của Bái Phong rớt ra lăn lông lốc, máu tươi phún thành tia cao mấy thước.

"A, Phong nhi!!" Bái Lý Thanh kêu to, tay ôm ngực đau đớn như muốn phun ra một ngụm máu. Đó là cháu trai đích tôn của lão, vậy mà lại bị chém bay đầu trước mặt lão.

"Trước kia đã tha nó một lần, cho đến hôm nay xảy ra kết quả này hoàn toàn là nó tự tìm." Thạch Lâm Hổ nói lạnh lùng.

Thạch Phi Giao túm cái đầu nhầy nhụa máu me kia quăng ra xa "Đem về mai táng đi!".

"Tế linh hãy mau xuất hiện a!" Bái Lý Thanh tóc tai rối tung, gương mặt căng đỏ tía, sau đó lại tái nhợt, trông rất đáng sợ chứ không còn thong dong như trước.

Người Thạch thôn tụ cùng một chỗ, tùy thời đề phòng con Tế linh kia, e sợ nó đột ngột hiện thân đại khai sát giới. Mà người Bái thôn cũng lui về một phương, bọn chúng lần này tổn thất rất lớn, cẩn thẩn phòng bị chờ Tế linh xuất hiện.

Cây cối rậm rạp, rừng sâu đen hun hút, tiếng thú kêu thay nhau vang vọng, âm khí càng ngày càng nồng, nhưng thế mà trước sau vẫn không thấy có sinh vật cường đại nào xông tới.

Người Thạch thôn vây ở gần Thanh Lân Ưng, bảo vệ nó ở giữa trong, tộc trưởng Thạch Vân Phong trổ hết thủ đoạn dùng hết các loại thuốc nhuyễn hàng ngày chế được, lại càng lấy một cái sừng đỏ chót như ngọc của dị chủng Thái cổ móc ra một ít máu tươi cho hung cầm ăn.

"Xẹt!"

Một mũi tên bắn lén tới, tàn nhẫn mà chính xác, mục tiêu chính con mắt Thanh Lân Ưng, sắc bén kinh người, mũi tên này cần khí lực tay người bắn tối thiểu phải lên đến năm sáu ngàn cân, quá đáng sợ. Người Bái thôn lo lắng Thanh Lân Ưng được chữa trị xong sẽ là đại nạn đối với bọn chúng, lúc này quấy nhiễu giết tới.

"Coooong!!!"

Thạch Lâm Hổ vung kiếm bản to, bổ mạnh vào mũi tên kia quật ra ngoài, xẹt một tiếng, tên sắt cắm vào khối khối núi đá, tóe ra tia lửa.

"A A A A!!!"

Lông mày nhóc tỳ dựng thẳng xông lên phía trước, hôm nay Bái thôn chặn giết bọn hắn khiến cho Thanh Lân Ưng gần như chết, nó hận thấu xương đám người này, trăng bạc quét tới như một dải lụa óng ánh cuốn tới.

Cảnh này trông tựa như tinh hà chín tầng trời, hoặc tựa như sóng biển trắng xóa giữa biển rộng, âm vang rung rinh khiến một núi đá chấn động!!

"Phụt" "Phụt"...

Phía trước truyền đến tiếng kêu thảm thiết, bốn năm người lảo đảo lui về sau, vết thương dọa người, máu tươi phun tung tóe, lại có ba bốn người bị chặt đứt cánh tay, sắc mặt tái xanh đau đớn rỉ mồ hôi đầy mặt.

Động tác nhóc tỳ nhanh gọn, như là "tỳ hưu" nhỏ đang nhảy lên, tay nó vuốt nhẹ xâu chuỗi răng thú trắng tuyết trên cổ tay, phù văn lập lòe, nó quát khẽ một tiếng.

*Tỳ hưu: con vật trong truyền thuyết hung mãnh nhưng mang ý tốt, có ăn mà không có Ị, các công ty hay đại gia thường đặt trước nhà.

Chiu chiu chiu!

Hào quang từ xâu răng thú phát sáng mạnh, mỗi một cái răng đều trồi lên hoa văn mỹ lệ sáng lóa, bọn chúng tách ra khỏi xâu rồi tản ra bay về phía trước.

Đây là một mảnh mưa ánh sáng rực rỡ, thế nhưng lực sát thương lại mạnh kinh hồn khiến người ta không kịp phản ứng, răng thú trắng loáng xuyên thủng thân thể rất nhiều người.

Như có từng đóa từng đóa hoa máu lún phún lan tràn nở rộ, xương bọn chúng bị gãy tan, nội tạng dập nát, người Bái thôn sợ hãi kêu gào, căn bản không ngăn nổi Bảo cụ tàn sát.

"Sao lại như vậy, Tế linh ngài phải mau đến, mau tới giải cứu tộc nhân của ngài đi! " Bái Lý Thanh sợ hãi rống to, trong lòng sợ hãi, nếu cứ như vậy người Bái thôn sẽ nằm hết ở đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!