Mặt trời xuống núi, ánh sáng mờ dần khiến vùng rừng núi trở nên tối tăm u ám, trong bóng tối có rất nhiều cặp mắt đang nhìn chằm chằm. Mùi máu tỏa ra, đưa tới một vài mãnh thú, còn may đây là khu vực ngoại vi nến không có thú dữ nào đáng sợ cho lắm.
"Grao..."
Một con Hổ Trùng vằn chạy tới, thân thể lốm đốm giống như một con tằm lớn được nhuộm màu, có thể dài năm sáu mét, mọc đầu hổ, hung ác mà dữ tợn. Con Hổ Trùng này ngửi thấy mùi Thái Cổ chân huyết, muốn cắn bảo thể của Toan Nghê một cái.
"Phập!"
Nhóc tỳ ném mâu sắt ra, trực tiếp cắm vào trong đầu nó. Một tiếng kêu thảm vang lên, máu tươi bắn ra, Hổ Trùng vằn lăn lộn khắp mặt dất, không lâu sau liền mất mạng.
Vô thanh vô tức, một con Phi Mãng to bằng thùng nước từ trên một vách đá nhào tới, nó giương hai cánh, gió tanh xộc vào mũi, lúc sắp đến gần liền há to cái mồm như chậu máu cắn xuống.
"Keng!"
Đối mặt con đại xà hung hãn này, nhóc tỳ không dám khinh thường, trực tiếp sử dụng ra trăng bạc, xẹt qua như cầu vồng, chém nó làm hai nửa, máu phun tung tóe.
Mới có một lúc mà Thạch Hạo đã chém sáu bảy con quái vật. Nó không rời một bước, thủ hộ ở bên cạnh Thanh Lân Ưng. Nhưng cứ tiếp tục như vậy nhất định sẽ dẫn tới hung thú ở sâu trong dãy núi.
"Người của Bái Thôn sắp đến rồi. Tộc trưởng gia gia lẽ nào chưa nghe thấy tiếng ưng kêu ở chỗ này sao?" Nhóc tỳ lo lắng, nó có thể bỏ chạy nhưng lại không thể bỏ lại Thanh Lân Ưng.
Dã điểu kinh sợ bay lên, nhóc tỳ bỗng ngẩng đầu. Vào giờ phút này một mảnh tên sắt lạnh lẽo đang trút xuống như mưa, toàn bộ tập trung vào thân thể của nó.
Sát khi tràn ngập, lá cây bị cắn nát. Chi chít tên sắt thế này cho dù là một con Long Giác Tượng khổng lồ cũng sẽ bị bắn thành cái sàng.
Nhóc tỳ bật hơi thành tiếng, ở trong mũi phun ra một cỗ tinh khí, toàn thân đều đang phát sáng, ký hiệu đan xen. Trăng bạc như đao ngăn ở trước người, vang vang rung động.
Tên sắt không ngừng rơi xuống, toàn bộ mũi tên bị chặt đứt, nháy mắt đã chất thành một đống ở trên đất, ánh sáng kim loại lạnh lẽo, vô cùng kinh người.
"Người của Bái Thôn, các ngươi đừng ép ta!" Nhóc tỳ mắt đã đỏ rồi, bởi vì có một vài mũi tên sắt bắn trúng vết thương của Thanh Lân Ưng.
Mưa tên như cuồng phong bạo vũ đã ngừng lại. Từ bốn phương tám hướng phải có tới hơn trăm người xuất hiện, bao vây nhóc tỳ từ xa, nhìn chằm chằm Toan Nghê và sừng quý màu đỏ thẫm, hô hấp dồn dập.
Cho dù chưa bao giờ nhìn thấy, nhưng chỉ cần sống ở trong vùng Đại Hoang này, không ai không biết chân huyết mà Thái Cổ Di Chủng ẩn chứa quý giá cỡ nào.
"Nhóc con. Di thể của con Toan Nghê này chính là chí bảo, ngươi không giữ được đâu. Biết điều thì ngoan ngoãn đi đi, bọn ta sẽ không làm khó ngươi." Một ông già vẻ mặt hòa nhã nói.
Nhóc tỳ phẫn nộ, nó và Thanh Lân Ưng cửu tử nhất sinh mới lấy được bảo thể của Toan Nghê. Mắt thấy sắp mang được về Thạch Thôn rồi thì lại bị đám người này chặn giết, muốn cướp đi Thái Cổ Di Chung, sao có thể cam tâm nổi? Nguồn tại http://Truyện FULL
Nó dùng sức nắm chặt quả đấm, nói: "Các ngươi quá đáng lắm rồi đấy!"
"Cháu trai, cuộc sống chính là như vậy. Chúng ta đều chống chọi ở trong vùng Đại Hoang này, không tàn nhẫn với người khác một chút chính là rất tàn nhẫn đối với chính mình." Lão tộc trưởng của Bái Thôn thở dài một hơi, khuyên: "Mau đi đi."
Nhóc tỳ trừng mắt nhìn ông ta, không nói câu nào, nó đang chờ người của Thạch Thôn chạy tới.
"Ồ, thật là làm người ta giật mình. Đây không ngờ lại lại một con Thanh Lân Ưng chân chính, lúc đầu ta còn tưởng là Ban Lân Điểu chứ. Không ngờ a, một con bá chủ không trung như thế này lại quy thuận Thạch Thôn, thật khiến người ta sợ hãi!" Lão tộc trưởng Bái Thôn cũng không phải hư ngôn, kinh dị là phát ra từ nội tâm, nói: "Đáng tiếc nó trúng độc quá nặng, sắp chết rồi."
Thạch Hạo nghe thấy vậy, mắt ngân ngấn nước. Nó cũng đã nhìn ra là tình hình của Thanh Lân Ưng rất không ổn.
Tộc trưởng của Bái Thôn nhìn thấy vẻ mặt của nó, híp mắt lại nói: "Thật đáng tiếc nha, nếu không nó đã có thể sánh vai Tế Linh. Không bằng để chúng ta đưa nó lên đường đi, miễn cho nó bị tội."
"Ngươi dám?" Nhóc tỳ dựng mày, nắm chặt quả đấm, che ở trước người Thanh Lân Ưng.
"Ha ha." Bái Lý Thanh tộc trưởng Bái Thôn bật cười, nói: "Xem ra ngươi thật sự là một đứa trẻ ngoan, tính tình lương thiện, không thể bỏ con hung cầm này được."
Nói tới đây, ánh mắt của ông ta trở nên lạnh lùng, vẫy tay một cái nói: "Bắn tên, trước tiên giết con Thanh Lân Ưng kia đã!"
Người của Bái Thôn ngẩn ra nhưng cũng không chần chờ, phục tùng mệnh lệnh. Tên trút như mưa về phía mấy vết thương của Thanh Lân Ưng, tiếng vù vù không dứt.
Nhóc tỳ đỏ mắt rồi, đem hết toàn lực ngăn cản, sử dụng ra vầng trăng bạc quét ngang tên sắt khắp bốn phương, bảo vệ hậu duệ Thái Cổ Ma Cầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!