Trong tầng mây, Thanh Lân Ưng run lên một cái, trong lòng sợ hãi. Toan Nghê lại không có chết, mà vừa rồi bọn nó còn chiến đấu vì tranh dành thi thể của Toan Nghê, đây là chuyện đáng sợ nhường nào?
"Ấy, sao nó sống lại rồi?" Nhóc tỳ gãi gãi đầu, mơ hồ rồi.
"Grao..."
Trong sơn lâm truyền tới tiếng rống kinh thiên động địa, con Ác Ma Viên đó phẫn nộ gào thét, bị xé mất một cánh tay khiến nó đau đớn phát điên, máu tươi phun ào ào.
Nó dùng tay còn lại tấn công, một quyền đánh về con thú tôn kim quang ngất trời kia. Toan Nghê nhìn không giống như đã già chút nào, lắc người một cái, nháy mắt đã xuất hiện ở ngoài trăm mét.
'Ầm' một tiếng, một quyền của Ác Ma Viên nghiền nát ngọn núi đá còn sót lại hơn nửa đó, thần uy kinh động núi rừng, sau khi đánh trượt nó cũng không dừng lại, nhảy một cái cao hai trăm mét liền muốn giương cánh đào tẩu.
Mặc dù phẫn nộ nhưng nó biết mình không phải là đối thủ của Toan Nghê.
Đôi con ngươi màu vàng của Toan Nghê vô cùng lạnh lẽo, cả người tuôn trào mây khói, giống như là biển gầm, còn có tia chớp màu vàng xông lên, 'ba' một tiếng đánh vào lưng của Ác Ma Viên.
"Rống..."
Ác Ma Viên hét lớn, cả ngươi run rẩy, vòi máu ngay lập tức phun lên cao mười mấy thước. Nó lại ăn quả đắng lớn trước Bảo Thuật đáng sợ của loài Toan Nghê, ở lưng xuất hiện một cái lỗ máu trước sau thông suốt.
Ác Ma Viên cực mạnh thoáng cái rơi xuống, há cái mồm to như chậu máu, để lộ ra hàm răng trắng ởn. Nó lấy cánh tay còn lại tấn công, toàn thân lấp lóe ký hiệu, muốn sử dụng ra Bảo Thuật mạnh mẽ.
Ở một bên khác, Ly Hỏa Ngưu Ma cả người đỏ như lửa cũng đang phát điên, ký hiệu lấp lóe trên thân. Nó cũng không muốn thực sự liều mạng với Toan Nghê mà muốn phá vây, trước tiên lựa chọn bỏ chạy.
Nhưng Toan Nghê quá đáng sợ. Con ngươi màu vàng bắn ra hai chùm ánh sáng, mang theo tiếng sấm, đánh lên trên người của Ly Hỏa Ngưu Ma khiến ký hiệu của nó vỡ tan, trên người xuất hiện hàng loạt vết máu đáng sợ.
"Ùm bò."
Ly Hỏa Ngưu Ma dài ba mươi mét tức giận, cả người ánh lửa ngập trời, Ly Hoa đang thiêu đốt. Nó đứng thẳng người lên, há to miệng phu ra hào quang hừng hực, đốt ngọn núi đá đo thành dung nham, cuốn chiếu khắp mọi nơi.
Một đòn này khiến cho không biết bao nhiêu hung cầm mãnh thú ở hiện trường trở thành tro tàn, đến một tiếng kêu thảm cũng không phát ra được.
Toan Nghê gào thét, hào quang trên người càng mạnh, ánh sáng chói mắt. Cả vùng núi đều biến thành hải dương màu vàng, mây khói cuộn trào mãnh liệt, ngăn lại Ly Hỏa.
Ở trên tầng mây xa xa, nhóc tỳ lẩm bẩm tự nói: "Toan Nghê giả chết vì muốn tiêu diệt kẻ thù, cố ý dẫn Ác Ma Viên và Ly Hỏa Ngưu Ma tới. Quả nhiên là chủng tộc có trí tuệ, thông minh hơn rất nhiều người."
Ngưu Ma gào thét, Ly Hỏa ngập trời, mây khói và điện mang đan xen. Nơi này trở nên sục sôi, ba con Thái Cổ Di Chung đấu nhau, tiếng vang kinh thiên động địa, rung động Đại Hoang.
Ở trên người của Toan Nghê, Ác Ma Viên, Ly Hỏa Ngưu Ma đều có chi chít ký hiệu thần bí đan xen, hào quang nóng rực, giống như rắn điện đang bay lượn, sức mạnh cường đại cắn xé, phong vân ngưng tụ, Bảo Thuật sắp xuất hiện.
"Ầm"
Tiếng vang đinh tai nhức óc liên tiếp truyền ra, giống như sấm chớp từ trên chín tầng trời đánh xuống. Hào quang tận trời, mây khói lan tỏa, điện lửa đan xen. Toan Nghê, Ác Ma Viên, Ly Hỏa Ngưu Ma ba con trùm chọi cứng lẫn nhau, đồi núi nổ tung, giống như ngày tận thế đang đến.
"Phập"
Ác Ma Viên bay ngang, từ trong thần huy màu vàng rơi ra. Toàn thân nó là máu, xương không biết đã gãy bao nhiêu cây, nhưng cuối cùng cũng tránh thoát được khỏi phạm vi mây khói của Toan Nghê.
'Bịch' một tiếng, chân nó đạp nứt mặt đất, ma dực giương rộng tạo thành một cơn lốc mang theo hắc vụ ngập trời, xông về phía sâu trong dãy núi
Ác Ma Viên không chỉ gãy mất một cánh tay, đến tạng phủ cũng đã vỡ nát, xương cốt càng là gãy không biết bao nhiêu cây. Nó cần phải lập tức tìm một nơi an toàn để trốn đi dưỡng thương, nếu không để mấy kẻ thù cũ phát hiện thì sẽ chết chắc.
"Ùm..."
Ly Hỏa Ngưu Ma kêu to, tiếng rống nặng nề chấn động làm quần sơn run run, toàn thân nó là máu, gian nan giãy ra. Lửa thiêu làm cho vòm trời đỏ rực một mảnh, nó tông gãy một ngọn núi, đạp trên nham thạch chạy vào sâu trong dãy núi.
Hiện trường chỉ còn lại một con Toan Nghê, cả người da lông màu vàng chói lọi, ngẩng đầu thét dài, chấn động như gió thần phong, thảm cỏ và bụi gai bật khỏi mặt đất, cổ mộc gãy lìa, đá núi lăn lông lốc, một mảnh đại loạn.
Con mắt của Toan Nghê lạnh lùng lướt qua những sinh vật còn may mắn sống sót, nó gầm nhẹ một tiếng. Tới lúc này, bọn chúng mới như được đại xá, gào thét rồi chạy về bốn phương tám hướng, nháy mắt đã chạy sạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!