Bái Phong vừa muốn đứng lên, Thạch Hạo liền như một con ưng non vút lên trời cao bay tới, sau đó một cước đá xuống, đạp ở trên ngực hắn, đôi mắt rất sáng nhìn xuống hắn.
'Ầm' một tiếng, cả vùng núi đều khẽ run lên, thiếu niên mạnh mẽ Bái Phong thoáng cái nằm ngửa ra, không thể đứng lên. Không có ai sẽ đi nghi ngờ sức mạnh của một cước do nhóc tỳ đá ra cả.
Người của Bái Thôn khiếp sợ, thiếu niên thiên tư xuất chúng như Bái Phong, khiến tộc nhân đều kính nể, không ngờ lại thua như vậy, hơn nữa còn bị một đứa trẻ con đánh bại.
Rất nhiều người của Bái Thôn giương cung lắp tên muốn bắn chết Thạch Hạo để cứu viện.
Đám Thạch Phi Giao giận dữ, cũng đều giương cung muốn bắn lại, tiến hành một cuộc hỗn chiến.
'Vù' một tiếng, Thạch Hạo nắm lấy cổ áo của Bái Phong, nhấc hắn lên che ở trước người, hướng về phía người của Bái Thôn, bảo vệ bản thân.
Bái Phong tức giận, bình thường hắn âm trầm mà bình tĩnh nhưng lúc này đã không thể nhịn được nữa, hôm nay quả thật là vô cùng nhục nhã. Bị một thằng nhóc miệng còn hôi sữa như thế này tóm lấy còn khó chịu hơn là giết hắn, hắn ra sức giãy dụa, nắm đấm vung về phía nhóc tỳ.
Thạch Hạo mặc dù không đủ kinh nghiệm, nhưng tay nhanh mắt tinh, một cái tay khác tỏa ra ánh sáng, ký hiệu chuyển động, 'bịch' một tiếng đánh ở trên ngực của Bái Phong, làm cho thân thể hắn rung bần bật, miệng ứa máu tươi, nắm đấm mất đi sức lực.
Nhóc tỳ cũng không dừng lại, nâng Bái Phong cao hơn mình rất nhiều, nhanh chóng nhảy lên rồi xông về chỗ Thạch Lâm Hổ.
Thân thể Bái Phong thon dài, bị cầm như vậy nên có hơn nửa cơ thể bị kéo ở trên đất, bị bụi gai đá núi cắt phải, tóc tai bù xù, so với thiếu niên đẹp trai lạnh lùng lúc trước thực sự là cách biệt một trời một vực, chật vật không thể tả nổi.
Cách còn khoảng tám chín mét, nhóc tỳ bỗng ném Bái Phong ra, 'bịch' một tiếng rơi ở trước mặt đám Thạch Lâm Hổ, hắn lăn vài vòng, lại phun thêm mấy bụm máu, trong mắt toàn là oán hận và giận dữ.
"Nhóc con, mày không phải rất ác độc sao, tiếp tục kiêu ngạo nữa đi!" Thạch Phi Giao không quan tâm, sau khi nói xong liền nhấc chân tặng cho một cước, 'răng rắc' một tiếng, xương ngực của Bái Phong lập tức đứt mất mấy cây.
Lực lượng của họ gần nhau, nhưng Bái Phong lúc này đã trở thành tù nhân, khó mà phản kháng, lấy xương ngực đọ với bàn chân, đương nhiên là không thể chịu nổi, đau đớn đến mức đầu túa mồ hôi, rên lên một tiếng.
"Nhóc tỳ cháu quá lương thiện rồi. Vừa rồi khi đối địch có mấy cơ hội để đánh trọng thương hắn, cháu đều bỏ lỡ cả. Hơn nữa sau khi bắt được hắn, cháu ra tay quá nhẹ, như vậy đối với bản thân mình mà nói rất nguy hiểm." Thạch Lâm Hổ ở bên cạnh giáo dục.
"À!" Nhóc tỳ nhăn nhó, khác hẳn với dáng vẻ như hổ con vừa rồi, đây là lần đầu tiên nó liều mạng như vậy, chủ yếu là vì nhìn thấy mấy vị a thúc ở trong tộc tí nữa là bị người ta bắn chết, mà đối phương còn không nói lý như vậy, cho nên mới sốt ruột xông lên chiến đấu.
"Khoan, bằng hữu Thạch Thôn hạ thủ lưu tình, có gì từ từ nói, việc gì cũng có thể thương lượng." Người của Bái Thôn đã sốt ruột, một thiếu niên tiềm lực kinh động Đại Hoang như thế nếu bị tra tấn chết, đối với bộ tộc của họ mà nói là tổn thất quá lớn.
"Có thể thương lượng? Lúc các ngươi cướp đoạt con mồi mà chúng ta vất vả săn được, chặn giết tộc nhân của ta, vô tình và máu lạnh giương cung bắn bọn ta sao các ngươi không nghĩ đến những việc này?" Thạch Lâm Hổ tức giận nói. Đọc Truyện Online mới nhất ở
"Ầm!"
Ở một bên khác, Thạch Phi Giao lại trực tiếp đạp thêm một cước, xương một tay của Bái Phong lại kêu răng rắc một cái rồi gãy lìa, làm cho hắn mặt nhăn nhúm, nhưng lại không nói tiếng nào.
"Đừng, mau dừng tay, tất cả đều là do bọn ta sai, bồi tội ở chỗ này còn không được hay sao?" Một người trung niên ở trong Bái Thôn hét lên, rất là lo lắng.
Mà thủ lĩnh của đội ngũ săn thú của họ cũng hét lớn, yêu cầu đàm phán, hắn cao hai mét ba, hai mét tư, khí thế bức người, nhưng giờ cũng không còn cường ngạnh và hung hăng như lúc nãy nữa.
"Đàm phán cái con bà mày, cái khác ta mặc kệ, trước tiên đập một trận đã rồi nói sau." Cha của Nhị Mãnh nổi giận đùng đùng nói, những ngày này người của Thạch Thôn đã nén một bụng lửa giận, sao có thể bỏ quả mọi việc chỉ với một câu nói.
"Ầm"
Cái tay to như quạt hương bồ của hắn vung xuống, đánh ở trên mặt của Bái Phong, trực tiếp đánh cho rách da, cả người bay ngang mấy mét.
"Nhóc con mày còn dám trợn mắt à, huynh đệ của ông mày tí nữa là bị mày bắn chết bốn năm người, bắn tên ác độc, xuyên cả tạng phủ. Giờ sao mày không lớn lối nữa đi, tiếp đi chứ!"
"Ầm"
Lúc Bái Phong lăn tới chân Thạch Lâm Hổ, hắn cũng trực tiếp đá ra một cước, loại sức mạnh ngàn cân như thế này đủ để đạp chết mãnh thú, Bái Phong có mạnh tới mức nào thì cũng phải đứt thêm vài cây xương, khóe miệng co rúm, máu và mồ hôi chảy ròng ròng.
Không lâu trước đây, hắn kiêu ngạo ép người, lạnh lùng mà bá đạo, hiện tại lại trở thành tù nhân, tóc tai bù xù, cả người là máu, không nói tiếng nào, trái ngược thật là quá lớn.
"Ầm"
Người của Thạch Thôn hận thấu sự kiêu ngạo của hắn lúc trước, loại lạnh lùng và kiêu ngạo đó khiến người ta hận tới mức hàm răng cũng ngứa, lúc này đua nhau đi lên, anh một cước, tôi một đạp, chia nhau ra mà đánh. Sống ở trong Đại Hoang, ai ai cũng thân thể cường tráng, ăn trận đòn như vậy, Bái Phong tí nữa đi đời, xương không biết đã gãy bao nhiêu cây, nằm oặt ở đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!