Thiếu niên lộ vẻ kinh hãi, đây chỉ là một thằng bé mà thôi, không ngờ lại có thể đẩy bay tên sắt của hắn chỉ với một tay, có hơi khó tin một chút.
Phải biết rằng, hắn rung hai tay một cái là đủ để nâng năm sáu cái đỉnh đồng, tên sắt to có thể bắn nứt kim loại, loại sức mạnh to lớn đó căn bản không phải người thường có thể chịu được, đủ để bắn chết Long Giác Tượng.
Người của Bái Thôn giật mình, không có ai rõ ràng Bái Phong đáng sợ cỡ nào hơn bọn hắn, thiên phú dị bẩm, thần lực kinh người, vô cùng hiếm thấy, sao lại để một thằng bé đẩy được tên sắt của mình.
"Tự tìm cái chết!" Thiếu niên Bái Phong khẽ quát một tiếng, trong mắt bắn ra chùm ánh sáng giống như hai tia chớp, hắn thở thành tiếng, kéo cung lớn rồi bắn tên liên tục.
"Vù", "Vù"
Tên sắt phá vỡ trời cao, vang lên ù ù, giống như tiếng ma quỷ từ dưới Cửu U, mũi tên to dài phát ra ánh sáng kim loại lạnh lẽo khiến người ta phát sợ, tên bay đến cực nhanh, vô cùng kinh người.
Bái Phong không ngừng kéo cung, bắn liên tiếp tám mũi tên sắt, chúng gào thét mà đến, mũi nào cũng vô cùng đáng sợ, nhắm thẳng vào chỗ yếu hại của nhóc tỳ.
Thạch Hạo như một con linh viên, xòe ra tứ chi, động tác tự nhiên, nhanh chóng né được năm tên, sao đó hai tay đánh bay ba mũi còn lại, cắm sâu vào trong đá, vang vang rung động.
Loại biểu hiện này khiến người ta chấn động.
Ngay cả người của Thạch Thôn cũng ngây ra, biểu hiện của Thạch Hạo đã vượt qua dự đoán của họ, mới tí tuổi đầu đã thế này, cho ngươi ta cảm giác rất không thật.
Bái Phong khẽ quát, điên cuồng bắn cung, tên sắt nhanh như mưa lớn đổ ập tới, hết mũi tên này đến mũi tên khác xuyên qua núi rừng.
Thạch Hạo mặc dù rất nhỏ, nhưng tốc độ cực nhanh, như hổ vồ, giống giao nhảy, né tránh mũi tên, đồng thời hai tay đánh ra, đụng vào thân tên, vang lên keng keng, đánh bay rất nhiều tên sắt.
Sự nhanh nhẹn của nó căn bản không giống một đứa bé, nháy mắt đã nhảy được mấy chục mét, thoáng cái đã sắp tới trước mắt, lúc lên xuống giống như một con Kim Sí Đại Bằng nhỏ, đã hơi có chút khí thế bất phàm.
"Keng!"
Loạn tiễn như mưa, càng lúc càng dày đặc. Nhóc tỳ hét to, ở trên đường nó liền nâng một tảng đá lớn ngàn cân, ầm một tiếng nhảy lên rồi ném về phía tên thiếu niên Bái Phong sắc mặt lạnh lùng đó.
"Sao sức mạnh lại lớn như thế này cơ chứ? Đây mới chỉ một đứa bé ba bốn tuổi thôi mà."
Mọi người sợ hãi, việc này thật khiến người ta trợn mắt há mồm. Chỉ có mấy người trong lúc mơ hồ nhìn thấy được khi Thạch Hạo dùng sức có ký hiệu lóe lên rồi tắt, quá nhanh.
Đá lớn ngàn cân bay ngang trời, nện xuống phía dưới.
Con mắt Bái Phong lạnh lẽo, hắn dừng bắn tên, vung cây cung lớn cao hơn nửa người, quất mạnh về hướng tảng đá lớn đó, 'ầm' một tiếng, tảng đá lớn nặng như vậy lập tức vỡ tan, bắn tung tóe khắp nơi.
Mà Thạch Hạo cũng đã nắm lấy cơ hội xông đến phụ cận, tức giận nói: "Vì sao ngươi lại thô bạo như vậy, muốn sát hại A Phúc thúc của ta, còn muốn cướp đi đồ săn chúng ta cần để sinh tồn nữa?"
Bái Phong hừ lạnh một tiếng, ném cung lớn xuống đất, cầm lấy một thanh trường mâu màu đỏ đậm làm bằng Huyết Văn Thiết, dùng mâu ra sức đâm về phía ngực của nhóc tỳ.
Mà lúc này Thạch Hạo đang ở lưng chừng trời, vừa vặn hứng về phía trước, rất khó né tránh, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm cho dân Thạch Thôn tí nữa tim nhảy ra ngoài, ai ai cũng thầm hận Bái Phong không thôi, vì hắn ra tay vô cùng ác độc.
"Keng"
Tiếng rung kim loại truyền tới, Thạch Hạo ánh mắt trong trẻo, tay phải bắt đầu vung lên, vẽ ra một đạo quỹ tích đẹp đẽ, phát ra ánh sáng rực rỡ, 'keng' một tiếng cắt trường mâu thành hai đoạn, mà cái tay trắng nõn đó lại không hề bị tổn thương gì.
Kết quả này khiến người ta ngẩn người, Thạch Hạo tuổi nhỏ đi chọi cứng một Bái Phong mạnh mẽ, không ngờ lại không ở vào thế hạ phong, từ chỗ rất xa xông đến trước mắt, biểu hiện rất cường thế.
"Vù..."
Bái Phong bỗng ném mâu gãy ra, nhắm đúng hướng mắt phải của Thạch Hạo, quyết đoán mà ác liệt, với khoảng cách gần như thế này thì thật sự rất nguy hiểm.
Thạch Hạo nghiêng đầu né tránh, người ở lưng chừng trời, chân phải trực tiếp vung tròn xuống, đá vào mặt của Bái Phong, mang theo một luồng gió mạnh. Mặc dù người nó nhỏ, nhưng tư thế lại khá đẹp mắt, động tác tự nhiên lưu loát giống như chim yến xẹt qua giữa không trung.
"Ầm"
Bái Phong lấy tay trái cản lại, phát ra một tiếng vang nặng nề, chận động làm cho cây cối ở gần rụng lá, rơi xuống thành từng mảng, giống như có gió thu thổi qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!