Dân làng cười không ngớt, đây là một niềm vui bất ngờ, không ai nghĩ đến chuyện Thanh Lân Ưng lại mang mãnh thú đến, con hung cầm này quả là có linh tính và trí tuệ.
Mấy ngày sau đó, Thanh Lân Ưng thi thoảng lại mang thú săn đến, từ Phi mãng cho đến voi khổng lồ, muôn loài mãnh thú trong núi không thiếu loài nào.
Mới một tháng trôi qua, ba nhóc con đã lớn phổng lên như quả bóng hơi, giờ đã dài gần hai mét, sức ăn kinh người, mỗi ngày ăn một khỏe hơn.
"Lão đại tên là Đại Bằng, lão nhị Tiểu Thanh, lão tam Tử Vân." Đây là tên lũ trẻ đặt cho ba chú chim non.
Không thể không nói ba con Thanh Lân Ưng này đều rất có linh tính, thần dị phi thường, rất hiểu tính người, ai nói gì chúng cũng đều hiểu hết, chí là không biết nói tiếng người mà thôi.
Đặc biệt bé út Tử Vân là có linh tính nhất, đồng thời cũng mạnh mẽ nổi bật, lúc mới dài hơn một mét đã có lần vỗ cánh chạy ra khỏi thôn, xé xác mấy con hổ sói khiến dân làng trợn mắt há mồm.
"Tiểu Tử mau lại đây." Thạch Hạo chạy phía trước, Tử Vân cong mông đuổi theo sau, cảnh tượng này khiến lũ trẻ con hâm mộ mãi. Con chim non thần dị này cực kì thân với nhóc tỳ.
"Chiếp chiếp!" Tử Vân chạy đến gần, giương đôi cánh vảy lên đấm lưng cho chú nhóc, thật khó lòng khiến người ta liên tưởng đến một con Thanh Lân Ưng hung hãn.
"Đúng là vua nịnh hót, nhóc tỳ chỉ dạy ngươi mỗi cốt văn thôi mà!" Bầy trẻ con phụng phịu dẩu môi.
Nhóc tỳ nảy ra ý định, nằng nặc đòi dạy ba con Thanh Lân Ưng cốt văn mà loài người nghiên cứu, kết quả con Tử Vân biến dị này học cực kỳ hăng, còn thông minh hơn loài người, càng ngày càng thân với nó.
"Viu!"
Nhóc tì nâng cánh tay lên, phù văn bừng sáng, hai cánh tay dày đặc vô số đường vân tỏa sáng lấp lánh, rồi nó chỉ tay, một con chim sẻ đỏ rực bay vút ra ngoài, khiến cho một cây đại thụ phía trước cháy bừng lên.
"Phạch …phạch…"
Tử Vân vỗ cánh phành phạch như đang vỗ tay khen ngợi, đôi mắt to đen long lanh chớp chớp, há mỏ chiêm chiếp không ngừng, vẻ mặt như đang muốn lấy lòng.
"Oa, con chim này đúng là thành tinh rồi, mới có một tháng tuổi mà đã hiểu nhiều như vậy, hơn xa con người lúc một tháng tuổi." Lũ trẻ reo lên.
Hai con Thanh Lân Ưng còn lại là Đại Bằng và Tiểu Thanh cũng chạy tới, dụi đầu vào nhóc tỳ, hung cầm có trí tuệ còn khát vọng sức mạnh hơn cả loài người, dạy dúng cốt văn có thể khiến chúng trưởng thành nhanh chóng.
Trong thời gian này nhóc tỳ Thạch Hạo cũng có thu hoạch cực lớn, vì Thanh Lân Ưng là hậu duệ của Thái Cổ Ma Cầm, trong cơ thể tất nhiên có sinh ra bảo huyết, kết thành một phù văn cường đại, sức mạnh thần bí kinh người, nó vẫn luôn quan sát tìm hiểu.
Những đường vân do bảo huyết nguyên thủy sinh ra thuộc về riêng chủng tộc này, chủng tộc Thái Cổ càng hùng mạnh thì càng không cho phép phù văn truyền ra bên ngoài, nếu không sẽ bị toàn lực truy sát. May mà ba con chim non này đặc biệt, được dân làng nuôi dưỡng. Phù văn nguyên thủy này cực kì quý giá, hơn xa cốt văn thông thường của loài người, là bí mật bất truyền, có thể coi như bảo phù.
Có thể nói một loại phù văn kiểu này sánh ngang với cả một bộ cốt thư cực mạnh, phàm là sinh vật trong cơ thể tự sinh ra phù văn thì đều tuyệt đối bất phàm.
Hai món tổ khí của Thạch Thôn chính là thứ rơi ra từ trên cơ thể của hai con thuộc chủng tộc Thái Cổ siêu cấp khủng bố, sau khi mài giũa tế luyện mới trở thành vật báu đáng sợ ngày nay.
Dạo gần đây, nhóc tỳ Thạch Hạo thường ở cùng với ba con chim non, đã mò mẫm ra không ít đường lối, tộc trưởng Thạch Vân Phong cũng sẵn lòng cho chúng ở cạnh nhau.
Nhất là Tử Vân, nó xảy ra hiện tượng phản tổ, cho dù chỉ kế thừa một phần ấn ký của thái cổ ma cầm nhưng cũng sẽ vô cùng đáng sợ và kinh người, phù văn trong cơ thể nó tuyệt đối có thể coi là "Bí cốt bảo thư" Bạn đang xem tại Truyện FULL -
Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến cho nhiều bộ tộc động lòng.
Sáng sớm, mặt trời đỏ rực nhô ra từ giữa màn sương, ánh bình minh dịu dàng rải xuống khiến sương mù dày đặc trong thôn như được nhuộm màu, nhẹ nhàng lưu động.
Không khí rất trong lành, hạt sương nhỏ giọt trên lá cỏ và dây leo, một đám thanh niên trai tráng trong thôn chuẩn bị xuất phát, lại sắp đi săn.
"Các thúc vào rừng phải cẩn thận đó." Nhóc tỳ Thạch Hạo dẫn theo ba con chim non đùa nghịch, lúc này lon ton chạy đến tiễn mọi người. Nó ngước khuôn mặt nhỏ xíu, mắt sáng ngời hỏi thăm từng người một. Nó nhủ sớm nên cũng dậy sớm.
Đám thanh niên trai tráng cười vang, bước đến véo cặp má đỏ mọng như trái táo của nó rồi sải bước về phía cánh rừng.
"Tiểu Tử, để ta xem thử lần nữa xem phù văn trong cơ thể ngươi rốt cuộc là sao, ta vẫn chưa hiểu lắm."
Đùa nghịch chán chê, nhóc tỳ giơ cánh tay nhỏ trắng trẻo mũm mĩm ôm cổ Tử Vân, bộ dạng thân mật, chú chim thả lỏng và hiến hóa ấn ký trên cốt bảo để nó tiện nghiên cứu.
"Chiếp chiếp…" Đại Bằng và Tiểu Thanh bất mãn xúm lại, dụi đầu vào cánh tay cậu bé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!