Đây là di cốt trân quý của hung thú hùng mạnh thời cổ đại, đã ngưng kết ra phù văn, cốt văn mà loài người nắm giữ chính là thứ được phát triển dựa trên những bảo cốt hiếm gặp này, là cội nguồn của sức mạnh thần bí.
Xương cánh tay hung thú cùng xương tay Thạch Lâm Hổ hòa làm một thể, ánh sáng chói lòa!
Nhờ đó, sức mạnh y tăng vọt, chiều cao từ hai mét tăng lên ba mét một cách khó tin, cường tráng hơn hẳn, toàn thân bao quanh bởi những tia sáng như ánh chớp, huyết khí kinh người.
Thanh Lân Ưng hú dài, tuy bị khí tức tản ra từ khúc xương thú kia đe dọa nhưng trong lòng nó vẫn không cam chịu. Mỏ chim màu đen giống như một thanh loan đao hội tụ ánh sáng lấp lánh, phù văn mỗi lúc một cường thịnh hơn, nó chuẩn bị triển khai công kích.
Một thứ sức mạnh thần bí đang tích lũy tập trung nơi mỏ chim, nơi đó càng ngày càng chói lóa, chim bay thú chạy trong rừng đều sợ hãi run rẩy, rồi sau đó cuống cuồng tháo chạy.
"Phi Giao, cậu cũng lên đi." Tộc trưởng Thạch Vân Phong ra lệnh cho một người đàn ông cường đại khác tế ra tổ khí thứ hai.
Thạch Phi Giao tráng kiện khỏe mạnh, gã quăng thanh Lang Nha Đại Bổng trong tay xuống, vận chuyển sức mạnh thần bí. Nơi ngực gã lập tức có cốt văn lóe sáng như những ngôi sao lấp lánh, gã mau chóng lấy trong ngực áo ra một tấm da thú cổ cũ kĩ lấm tấm vết máu khô, ấn mạnh lên trên ngực.
"Rầm!"
Một luồng hơi thở cuồng bá lan tràn khắp mười phương, khiến muôn loài trong chốn sơn lâm khiếp đảm như đứng trước một con thú thuộc chủng tộc sót lại từ Thái Cổ, cả Thanh Lân Ưng trên bầu trời cũng chấn động, một lần nữa khựng lại thế bổ nhào, mắt ưng vừa lạnh lẽo vừa căng thẳng.
Hào quang sáng bừng trên ngực Thạch Phi Giao, tấm da thú cũ kĩ cổ xưa không ngờ lại dung hợp làm một cùng với lồng ngực gã, hóa thành da thịt gã, tản mát ra sinh cơ mạnh mẽ và tỏa ánh hào quang rực rỡ, cuối cùng kết ra một kí tự thần bí.
Một cái đầu thú thoắt ẩn thoắt hiện, muốn vùng thoát ra khỏi kí tự kia.
Thạch Phi Giao giống như có thêm một gương mặt mọc ngay trên ngực. Kí tự ngưng tụ từ da thú cổ cùng máu thịt gã mỗi lúc một sáng hơn, dần dần hóa hình hiện ra một bóng hung thú mơ hồ đáng sợ. Bạn đang đọc chuyện tại
Một luồng uy áp mênh mông như cuộn khắp núi rừng, làm chấn động lòng người!
Đây chính là món tổ khí thứ hai của Thạch Thôn, một tấm da thú cổ không biết đã được truyền qua bao nhiêu niên đại, rất rõ ràng đây cũng là thứ lấy từ trên người hung thú cổ đại, cũng đã ngưng kết ra một phù văn mạnh mẽ quý giá và hiếm có.
Cốt văn loài người nắm giữ phần lớn đều được chép từ xương hung thú, nhưng như thế không có nghĩa là tất cả hung thú đều đem sức mạnh thần bí của mình ngưng kết trên xương, cũng có một số con ngưng tụ trong da thịt, thậm chí ở trái tim.
Thạch Phi Giao toàn thân mỗi lúc một sáng bừng, trông hệt như một ngọn lửa đang nhảy nhót. Cơ thể gã chói lóa, trên ngực phát ra tiếng thú gầm như sấm dậy, rung chuyển cả núi rừng, đá núi rơi vô kể.
Đây không phải là cốt văn bình thường được loài người chép lại sau đó phát triển diễn hóa thêm, đây là xương và da báu của suối nguồn sức mạnh nguyên thủy nhất, vô cùng cường đại.
Các bộ lạc và thôn làng bình thường chắc chắn không thể có, chứ đừng nói đến chuyện có liền hai món Tổ Khí. Hiển nhiên, Thạch Thôn rất nhiều năm về trước đã từng có một thời kỳ không hề bình phàm.
Hai người Thạch Lâm Hổ và Thạch Phi Giao sát cánh bên nhau cùng ngước nhìn con chim dữ trên trời, phóng sức mạnh tổ khí, hơi thở cuồng bạo nghịch thiên cuốn tới như một dòng nước lũ.
Có thể trông thấy rõ ràng những bụi gai, dây leo, đại thụ xung quanh toàn bộ đều tan nát.
Đôi con ngươi lạnh lẽo của Thanh Lân Ưng xuất hiện vẻ ngờ vực và kinh hãi, không dám lại gần. Có vẻ như có đã hoàn toàn bị đe dọa, hai bên đối đầu, rơi vào giai đoạn tĩnh lặng tạm thời ngắn ngủi.
"A, tộc trưởng đến rồi, đám Lâm Hổ thúc đến cứu chúng ta rồi!" Ngoài cửa hang, mấy đứa trẻ thập thò ló đầu nhìn thấy những người đàn ông cao lớn ở phía xa, liền cất tiếng reo hò.
"Đi thôi, tộc trưởng và các vị A Thúc đến đón chúng ta về nhà rồi."
Lũ trẻ trong hang túa ra như ong vỡ tổ, chạy về phía người lớn. Ở bên này đám Thạch Lâm Hổ và Thạch Phi Giao cũng dựa vào hai món Tổ Khí để tiến lên tiếp ứng, hai đầu nhanh chóng hội họp với nhau.
"Mấy nhóc không sao chứ?" Đám đàn ông xông tới bế con cái mình lên, giở qua giở lại kiểm tra, chỉ sợ chúng bị thương chỗ nào.
"Không sao ạ, tụi con khỏe lắm, chỉ có mấy đứa bị thương ngoài da thôi." Lũ trẻ đáp lại.
"Không sao là tốt rồi." Cánh đàn ông đã yên tâm, nhưng sau đó ai nấy đều vung tay ra sức quất lên mông lũ trẻ.
"Á ui, đau chết mất, tại sao lại đánh tụi con, vừa nãy chẳng phải đang quan tâm tụi con lắm, sao nhoắng một cái đã trở mặt ngay được thế?" Lũ trẻ kêu la thảm thiết.
Một người đàn ông cao lớn nói: "Chuyện nào ra chuyện đó, nếu không có việc gì thì phải thanh toán cho sòng phẳng, chưa đủ lông đủ cánh đã dám đi chọc ổ ma cầm, không đánh nát đít tụi bây thì không xứng làm cha tụi bây."
Giữa không trung, Thanh Lân Ưng cúi nhìn thù địch, ánh mắt hung ác nhưng vẫn không lao xuống mà cẩn thận đối đầu, không hành động ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!