"Không kịp rồi, tốc độ của nó nhanh quá. Chúng ta căn bản không chạy về thôn được." Bì Hầu hét lên, nó nhe răng nhếch mép. Vừa rồi nó bị một hòn đá bay đập trúng cánh tay, da bị sước một mảng lớn, máu tươi chảy ròng ròng.
"Ở bên này có một cái thạch động rất sâu, chúng ta vào trong né cái đã!" Nhóc tỳ Thạch Hạo kêu với mọi người.
Bọn nó chạy thục mạng trong vùng núi, lách qua mấy tảng đá lớn, xông vào giữa một bụi dây leo khổng lồ, nhóc tỳ oạch một cái chui vào trong, mấy đứa khác thấy thế cũng làm theo nó.
Đây là một cái thạch động rất ẩm ướt, ẩn ở sau bụi mây, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng nước. Trong động ánh sáng rất mờ, tối như bưng. Sơn động vô cùng tĩnh mịch, cả bọn sau khi trốn vào đều không dám ngừng lại, tiếp tục chạy như điên vào trong mấy chục mét mới thôi.
Trong bóng tối toàn là tiếng thở phì phò, chạy liên tục mấy dặm khiến cho đám nhóc mệt chết người. Lúc nãy vừa khiếp vừa sợ, loại hung vật như Thanh Lân Ưng đó quá mạnh, nếu bị đuổi kịp thì chỉ cào một cái thôi là cả bọn sẽ trở thành một bãi máu và xương vụn.
Trải nghiệm lần này vô cùng nguy hiểm, chỉ thiếu chút nữa là bọn nó đã toi mạng ở trong rừng, chết dưới móng vuốt của con hậu duệ Thái Cổ Ma Cầm đó. Hiện tại hơi lấy lại bình tĩnh, sau lưng bọn nó đã ướt mồ hôi lạnh.
Sơn động rất sâu, nối liền với sông ngầm ở dưới đất, gió lạnh vù vù. Bọn nhóc có chút lo lắng nhìn nhau, làm sao để về Thạch Thôn bây giờ? Không đứa nào dám ra ngoài cả.
"À, đúng rồi, nhóc tỳ đệ làm sao lại biết ở trong này có một cái thạch động?" Lúc lấy lại tinh thần, cả đám mới nhớ ra là nhóc tỳ vào thời khắc quan trọng đã chỉ ra một con đường sống.
"Ặc!" Nhóc tỳ hơi xấu hổ, nhăn nhó nắm chặt góc áo, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Lần trước đệ đuổi theo một con chim tước màu đỏ đậm ra khỏi thôn, chút nữa là lạc đường, không cẩn thận đến chỗ này."
Cả đám đều buồn cười, nhóc tỳ này cái gì cũng tốt, chỉ là hoạt bát hiếu động, cực kỳ tò mò, lúc nhỏ đuổi theo con chó vàng của tộc trưởng cũng đã mấy lần chạy ra khỏi thôn rồi. Khỏi phải nói sau khi lớn hơn một chút, bản lĩnh giỏi hơn, nó nhìn thấy đồ vật kỳ lạ liền sẽ đuổi theo đến cùng, phải làm rõ mới thôi.
"Hề hề... Tiểu Hạo Hạo ba tuổi chưa cai sữa mà đuổi chim tước kìa!" Đám trẻ lớn trêu.
Nhóc tỳ lúng túng, hất hàm thở phì phì nói: "Các ca đừng cười, đó chính là một con chim tước cả người đỏ tươi như máu, cực kỳ giống với Thần Điểu Chu Tước được ghi chép ở trên cốt thư."
"Hứ, đừng nói cái loại chim chỉ có tồn tại trong truyền thuyết đó. Chỉ một con Hỏa Vân Tước hoặc là hậu duệ của nó thôi đã đủ để tiêu diệt một tộc lớn siêu cấp rồi. Nếu đó thật là Chu Tước nó còn để cho đệ đuổi theo sao? Nó ngáp một cái đã đủ để khiến cho lãnh địa của vương hầu một phương tan nát rồi!"
"Nhưng nó thật sự giống y như trong cốt thư ghi chép mà, vừa đỏ vừa đẹp nữa." Nhóc tỳ giải thích, nắm tay trắng nõn nắm rất chặt, trên khuôn mặt đỏ lựng hơi kích động, đôi mắt to như hắc bảo thạch phát sáng ở trong bóng tối.
"Ầm!"
Đột nhiên một tiếng vang nặng nề làm tất cả bọn nhóc giật mình, chúng quay đầu nhìn lại, ở chỗ vào sơn động có hào quang lạnh lẽo như kim loại đang lấp lóe, đầu của Thanh Lân Ưng xuất hiện. Mắt nó rét lạnh mà kinh người, nhìn chằm chắm vào đám nhóc ở trong động.
"Trời ơi, nó muốn xông vào!" Rất nhiều đứa thoáng cái mặt cắt không còn một giọt máu.
"Không sao đâu, cửa động không lớn, nó không vào được đâu." Nhị Mãnh thật sự rất mạnh mẽ, vừa nói vừa nhặt một tảng đá to bằng mặt người rồi dùng sức ném ra.
"Bịch!"
Tảng đá to như vậy dưới sức mạnh nghìn cân của nó có tộc độ nhanh biết bao, lực lượng mạnh mẽ vô cùng, nháy mắt đập trúng đầu của Thanh Lân Ưng. Nhưng chỉ có đốm lửa văng khắp nơi, vang vang rung động, ánh sáng lạnh lấp lóe ở trên cái vẩy màu xanh như kim loại đó, không hề tổn hại gì, mà tảng đá thì lại vỡ nát, rơi ở trên đất.
Cả bọn hít ngược một hơi lạnh, con hung cầm này mình đồng da sắt, quá mạnh mẽ rồi, thật khiến người ta rét lạnh trong lòng.
"Phập."
Nó cào vuốt một cái, nháy mắt đã từ cửa động cào xuống một tảng nham thạch nặng mấy trăm cân, dễ cứ như thể thiết câu sắc bén cào bùn.
Đám nhóc nhìn mà trợn mắt há mồm, chẳng lẽ đến thạch động cũng không chịu được sao?
"Răng rắc!"
Tiếng nham thạch vỡ lại một lần nữa truyền tới, Thanh Lân Ưng vỗ cánh, như ánh đao quét ngang qua cắt nham thạch chia năm xẻ bảy, đá lớn ầm ầm lăn xuống, thân thể khổng lồ đó thật sự chui vào bên trong.
"Quá đáng sợ, nó có thể xé nứt ngọn núi thấp này sao? Nếu thời gian dài không phải là thật sự có thể đánh vỡ thạch động, san bằng nơi đây ư?"
Bì Hầu giương cung cài tên, đó là một cây cung cứng bằng sừng rồng, cái gọi là sừng rống đấy chính là cắt ra từ Long Giác Tượng. Bình thường cung này chỉ có người trưởng thành mới có thể kéo nổi, ở trong Thạch Thôn có thể xưng là nguyên liệu làm cung tốt nhất.
"Vèo!"
Một mũi tên nhanh chóng bay ra, thế mạnh lực nặng như thể sao băng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!