Chương 67: (Vô Đề)

Nó còn lảm nhảm thêm 1 hồi nữa thì tiếng hắn từ ngoài cổng vọng vào làm nó bừng tỉnh.

- Này ! Làm gì mà lâu quá vậy. Hơn 30p rồi đấy!

Chọn đại 1 cái áo khoác nó nói vọng ra:

- Muốn nhanh thì phải từ từ. Thầy làm gì vội quá vậy.

Nói vậy thôi chứ tay chân nó cũng hoạt động nhoáng nhoàng.

5p sau...

Nó bước xuống nhà 1 cái áo khoác dài tận đầu gối màu trắng sữa nhìn rất sang trọng nhưng không kém phần trong sáng và thanh khiết. Tóc thả hờ hững, đi đôi dày cao cổ cùng màu với áo.

- Thầy à ! Em biết là em đẹp rồi. Thầy có cần thiết phải nhìn em đắm đuối như vậy hay không!

- nó lên tiếng.

- *e hèm* cũng tạm đc. Đi thôi!

- hắn bừng tỉnh khi nghe nó nói. Khẽ đằng hắng giọng để lấy lại khí thế.

Hắn đi trc nó chạy theo sau. Đứng trước cái xe của hắn nó đứng ngơ ra khiến hắn phải từ trong xe thò đầu ra quát:

- Lên xe đi. Đứng đó làm gì !

- Nhưng mà ngồi ở ghế trc hay ghế sau hả thầy !?!

- nó đứng nguyên tại chỗ nói.

- Đương nhiên là ghế trước rồi ! Còn không mau lên xe đi.

- hắn nói.

- Người đâu mà không ga lăng tẹo nào. Xùy...

- nó lẩm bẩm.

- Nói xấu tôi cái gì đó !

- Đâu có đâu thầy !

Nó ngồi lên xe. Không khí im lặng bao trùm...

- Này. Gặp bạn của tôi em nhớ diễn cho giống vào đấy.

- hắn lên tiếng phá tan bầu không khí.

- Biết rồi !

- nó đáp gọn lỏn.

- Nhớ là không đc gọi tôi bằng thầy đấy. Gọi là anh biết chưa !

- Cái gì ? Anh á ? Không gọi, không gọi.

- nó chồm người lên làm hắn giật mình suýt đâm vào cột tiêu. Quay xang nó hắn quát:

- Em làm cái gì vậy hả ? Tôi đang lái xe đấy. Mà không gọi là anh chẳng nhẽ gọi là thầy chắc !

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!