Chương 38: (Vô Đề)

Hắn cầm 1 viên thuốc, rồi nhìn nó e dè cho vào miệng. 1s sau thì mặt hắn nhăn nhúm, tay chỉ chỉ vào miệng, kêu ư ử.

- Kêu cái gì, mau nuốt đi chứ,

- nó nhìn hắn quát.

Hắn phi thẳng tới thùng rác nôn ọe 1 bãi. Rồi cầm chai nước xúc miệng mấy lần. Xong mới quay ra nhìn gương mặt đỏ au vì tức giận của nó rồi cười trừ nói.

- Thuốc đắng quá, tôi nuốt không trôi.

- Uống thuốc mà cũng không biết cách.

- nó nheo mắt nhìn hắn rồi nói.

- Nói vậy là em biết uống thuốc xao ?

- hắn ngờ vực nhìn nó hỏi.

- Đương nhiên.... là vậy rồi.

- nó ấp úng đáp.

- Tốt quá, em uống làm mẫu thử đi. Được không.

- hắn chìa thuốc, chai nước về phía nó đầy thách thức.

- Ơ... Cái này... À, em có bị ốm đâu. Xao lại uống chứ. Thầy buồn cười thật đó.

- nó nói, trong lòng đang rối bù.

- Thế cũng nói. Xem đây.

- Hắn nhìn nó tay cầm 1 vốc thuốc đưa lên miệng. Mặc dù là rất đắng nhưng vì giữ thể diện nên cũng tu nước ừng ực. " chết tiệt, thuốc gì mà đắng thế này. Lần sau có mưa cũng không thèm cho cô ta mượn áo nữa " hắn suy nghĩ. Nó thì tròn mắt nhìn hắn rồi vỗ tay đôm đốp nói:

- Thầy thật là giỏi quá đi.

- Bình thường thôi.

- hắn 2 tay đút vào túi quần rồi đi thẳng.

- Thầy giỏi quá đi à ?

- nó chạy theo rồi nói tiếp.

- mà thuốc không đắng hả thầy.

- Ừ, không đắng.

- hắn lạnh tanh đáp.

- Thầy tuyệt lắm, ..€&%¥£...

- nó không ngừng thao thao bất tuyệt.

- Em đừng có lải nhải nữa được không.

- nó dừng lại nhìn nó quát ầm lên.

- Ơ... Xao thầy lại quát em.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!