~ Em cảm kích thầy ghê gớm à nha. Đã ẹp zai, dễ tính rồi lại còn tốt bụng nữa ...&€%§...
- nó bô bô miệng chém gió 1 hồi mới dừng lại nhìn hắn. Xe dừng ở bên gara xe nhà hắn từ khi nào, hắn thì biến mất. Nó tức tối mở cửa xe và đi thẳng ra cổng để về nhà hắn.
- Này, tính chuồn hả ? Đợi tôi với.
- tiếng hắn vọng ra từ trong nhà.
- Xao em phải đợi thầy.
- nó dừng bước, ngước mắt nhìn hắn.
- Đợi tôi qua nhà em cùng chứ xao, tôi đâu có chìa khóa.
- hắn chắc vừa rửa mặt. Nhìn sáng sủa và tươi hơn hẳn. Vài giọt nước từ trên tóc nhỏ giọt xuống.
Nhìn hắn đến đơ cả người. Nó chợt bừng tỉnh, ngúng nguẩy đi trước.
- Này, đợi với.
- tiếng hắn từ đằng sau vọng lại.
Nó mở cổng đi vào, hắn cũng đi vào. Nhà nó cũng giống ik hệt nhà hắn. Chỉ khác mấy cây cảnh nhà hắn thì tươi mơn mởn nhà nó sắp chết khô.
Vào đến nhà, hắn ngồi xuống ghế tự rót nước để uống. Còn nó thì lên nhà cất cặp vào thay quần áo.
- Em làm gì mà lâu thế. Tôi ngồi dưới này 30p rồi đấy.
- hắn càu nhàu.
Nó bước xuống nhà nhìn hắn liếc xéo 1 cái rồi ngồi phía đối diện hắn mở ti vi để xem.
Nó mặc áo dây màu hồng, quần bò ngắn tận đầu gối, tóc cột cao làm hắn đơ vài giây.
- Em không tính nấu gì cho tôi ăn xao ?
- hắn quắc mắt nhìn nó hỏi.
- Ơ.. Em tưởng thầy biết nấu nên mới mời thầy qua đó chứ. Chứ không thì ...
- nó nói, cố tình bỏ dở mấy câu phía sau.
- Không thì xao ?
- hắn quyết hỏi đến cùng.
- Thì ... Thì em phải nấu chứ xao nữa.
- nó nói.
- Thế em vào nấu đi.
- hắn.
- Đi thì đi.
- nó quay ngoắt người đi vào nhà.
" Bốp... Binh... Cheng... Choang... "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!