~ " ĐOÀNG.. "
Như sét đánh bên tai nó đứng dậy lắp bắp hỏi lại:
- Thầy... thầy gọi em ạ !
- Tôi gọi em đấy.
- Hắn đốp ngay. Mắt nhìn nó như muốn nói " kaka, xem lần này cô thoát được tôi không. "
Nó tức tối đi lên bảng, quăng cuốn tập viết lên bàn. 2 tay khoanh trước ngực nhìn hắn đầy trân trối.
- Phấn đây.
- hắn cũng không chút ngại ngùng nhìn thẳng nó cười cười.
Nó hậm hực cầm phấn quay ra bảng nhưng mắt thì liếc hắn không thôi. Hắn bắt đầu mở tập vở của nó ra. Bên trong chỉ vỏn vẹn 1 câu " Thầy được lắm. Thù này em sẽ trả " gấp tập vở hắn nói.
- Em học bài chưa ?
- Chưa ạ.
- nó thẳng băng trả lời.
- Về chỗ. 0đ
- hắn đưa cuốn tập vở cho nó rồi ngước mắt về chỗ nó ngồi.
Nó giật cuốn tập. Đi xuống lớp với tư thế ngẩng cao đầu. Mới ngồi xuống đã nghe hắn nói.
- Em Khánh Vy, em đứng dậy.
- Dạ.
- nó chán nản đứng dậy.
-Xao trong tập vở em không ghi bài là xao ?
- hắn hỏi mắt thì không ngừng nhìn nó.
- Dạ, tại bút hết mực ạ !
- nó thẳng thắn đốp ngay.
- Em có thể mượn bút hoặc mượn vở bạn để chép lại.
- hắn nói. Tay xoay xoay bút.
- Em không thích dùng đồ của người khác.
- nó không vừa nói ngay.
- Tôi không cần biết. Em không ghi bài, không mặc đồng phục. Tháng này em sẽ là hạnh kiểm trung bình.
- hắn không ngừng nhìn nó. Trên môi luôn ngự trị 1 nụ cười tươi rói.
- Thưa thầy. Thầy nói gì em cũng chấp nhận. Nhưng riêng việc không mặc đồng phục là em không chấp nhận. Nhà em nghèo nên em có 1 bộ đồng phục thôi.
- nó yếu ớt chống cự. Làm ra vẻ đáng thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!