Quách Minh Viễn rốt cục cũng được thỏa lòng toại nguyện quay lại trường học, mỗi ngày đến trường lên lớp, ở phòng thí nghiệm cùng giáo sư làm chút thực nghiệm, sau đó liền rúc vào phòng trọ đơn của mình, lập trình, đọc sách, cuộc sống đơn giản mà phong phú.
Con người anh vốn không quá thích xã giao, trước kia công tác thỉnh thoảng ra ngoài xã giao cũng là không có cách nào, lần này được tự do, anh đương nhiên sẽ hảo hảo phát huy một hồi công lực nằm dí ở nhà. Đặc biệt đến những kỳ nghỉ nhỏ, liền hận không thể rúc trong nhà đến mức lông mọc dài cùng không muốn ra tắm nắng. Bất quá con người vẫn phải ăn cơm, cho dù là Quách Minh Viễn cũng không thể không lái chiếc xe second hand mới sắm đến siêu thị mua đồ ăn.
Thời điểm đẩy chiếc xe đầy đồ ăn nhanh cùng bán thành phẩm đi thanh toán, dư quang khóe mắt Quách Minh Viễn lướt qua, đột nhiên phát hiện một bóng dáng có điểm nhìn quen mắt. Đợi lúc anh xoay người nhìn, lại không phát hiện nơi đó không có người nào.
Thật sự là gặp quỷ, như thế nào tưởng rằng nhìn thấy người kia chứ?
Quách Minh Viễn lắc đầu, mỉm cười ôn hòa với thu ngân viên, quẹt thẻ trả tiền, sau đó xách túi mua sắm ra khỏi siêu thị.
Tháng bảy, chính là thời điểm nóng nhất của thành phố này. Quách Minh Viễn vì ứng phó sát hạch cuối kỳ, suốt thời gian non nửa tháng đều học đến tối tăm mặt mũi, đến khi thi xong môn cuối cùng, cả người gầy một vòng lớn, sắc mặt tiều tụy không chịu nổi. Điều khiến cho Quách Minh Viễn khủng hoảng nhất chính là, thời điểm soi gương đánh răng, anh thế nhưng phát hiện bên hốc mắt thâm quầng xuất hiện một ít nếp nhăn nhỏ!
Già rồi a...... Quả nhiên là không đọ là được với người trẻ tuổi a......
Quách Minh Viễn ở trong lòng bi ai cảm thán.
Quách Minh Viễn thích hút thuốc, bất quá lúc cùng mấy cậu đàn em thuê nhà chung, anh đã thu liễm không ít. Hiện tại khôi phục ở một mình, lại thường xuyên có áp lực, cơn nghiện thuốc lá của anh cũng bắt đầu rục rịch ngóc đầu. Vì tránh vòng tuần hoàn không giới hạn đến những người hít phải khói thuốc của mình, Quách Minh Viễn rất ít hút thuốc trong phòng lắp đặt điều hòa tổng, nhà trọ là một căn hộ hai tầng nhỏ, có sân thượng.
Vậy nên mỗi lần hút thuốc anh đều đi ra ngoài sân thượng, nhất là thời điểm buổi tối đêm khuya vắng lặng, hô hấp chút không khí trong lành, châm thuốc, ngẩng đầu nhìn ngắm sao trời, tạm thời cho bản thân hóng gió một chút.
Đối diện nhà trọ vẫn là tòa căn hộ chung cư, hai căn nhà cách nhau không tính xa, có thể từ xa xa nhìn thấy bồn hoa đặt trên khung cửa sổ của nhau. Không biết bắt đầu từ khi nào, thời điểm Quách Minh Viễn đi ra sân thượng hút thuốc, phát hiện sân thượng nhà trọ đối diện cũng có một người cùng anh không hẹn mà gặp.
Buổi đêm tối trời, điểm lửa trên tàn thuốc lúc sáng lúc tối, thấy không rõ bộ dáng người hút thuốc, chỉ biết đó là một người con trai cao gầy.
Quách Minh Viễn cảm thấy rất ăn ý cùng người này, thế nào mà buổi tối mỗi ngày đều gặp được. Trước kia sao lại không chú ý tới chứ? Hay là mới dọn đến? Cũng không biết là người Trung Quốc hay là người ngoại quốc.
Quách Minh Viễn lại không hề nghĩ tới việc có nên làm quen với người này một chút hay không, chính là cảm thấy tại miền đất xa lạ như vậy, lại có một người mỗi tối cùng mình hút thuốc, vậy là đã tốt rồi.
Nghĩ như vậy, Quách Minh Viễn ngồi trên sân thượng nhìn về đối diện, đột nhiên ma xui quỷ khiến vẫy tay chào đối phương. Chờ đến khi anh vươn tay ra rồi, mới hồi phục tinh thần ý thức bàn thân đang làm cái gì, khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng. Bất quá đối phương cũng rất hữu hảo, vẫy tay đáp lại anh.
Ban đêm yên tĩnh, gió đêm thản nhiên thổi, cách một con đường lát đá, hai người đối diện không nói gì, đều yên lặng ngồi trên sân thượng nhà trọ của mình hút thuốc. Hút xong rồi, đều tự xuống lầu trở về phòng.
Kế tiếp, Quách Minh Viễn bắt đầu bối rối.
Nếu đã muốn chào hỏi, có phải nên tìm một cơ hội để thăm hỏi làm quen nhau một chút hay không? Tốt xấu cũng đã là bạn hút thuốc một hồi, ở lại gần nhau như vậy...... Bất quá cũng không biết đối phương là dạng người gì, về sau quen biết có thể thân thiết hay không, hơn nữa thật sự làm quen rồi sẽ tránh không được phải qua lại với nhau, hẹn hò ra ngoài uống một chén gì gì đó. Tưởng tượng Như vậy, Quách Minh Viễn lại cảm thấy phiền toái.
Anh kỳ thật là người rất lười nhác, không quá thích tiếp xúc người lạ, giống con rùa, mỗi ngày đều co rúc trong cái mai nhỏ nhắn của mình, chút gió thổi cỏ lay đều khiến cho anh đem đầu rụt lại. Bất quá tự thân Quách Minh Viễn lại không có ý thức được điểm ấy, anh chính là đem kiểu không hòa đồng này đơn giản quy kết thành "Lớn tuổi rồi không giống người trẻ tuổi thích lăn lộn".
Buổi tối hôm nay, Quách Minh Viễn cũng như mỗi ngày lên sân thượng hút thuốc. Song bất đồng với những ngày qua chính là, hôm nay người bên nhà trọ đối diện không có đi ra.
Quách Minh Viễn có điểm mất mác, thực ra anh không phải quá kỳ vọng có người ra làm bạn với mình, chính là thân ở dị quốc tha hương, một thân một mình, cho dù anh là người thích ru rú trong nhà, ngẫu nhiên cũng sẽ cảm thấy cô quạnh. Bên kia con phố, có một người đồng bệnh tương liên với mình như vậy, trong lòng tóm lại cũng sẽ dễ chịu một chút. Điều khiến cho Quách Minh Viễn không ngờ rằng chính là, thói quen thật sự đáng sợ như thế, mới chưa được mấy ngày, vốn là người không quen không biết, anh lại đem người ta trở thành cọng cỏ cứu mạng, đây là chuyện gì vậy a!
Im lặng hút hết một điếu thuốc, Quách Minh Viễn ở trên sân thượng vận động tứ chi một chút, chậm rì rì đi xuống lầu.
Đi xuống bậc thang, ngay thời điểm cửa chính xuất hiện trong tầm mắt, Quách Minh Viễn tùy ý nâng mắt thoáng nhìn, không khỏi sửng sốt, ánh mắt theo đó trừng lớn từng chút một, giống như gặp quỷ.
Hạ Thần Đông lười biếng đứng dựa vào cửa, điếu thuốc trên tay từ từ thiêu đốt, mặc T shirt quần vải. Khi nhìn thấy Quách Minh Viễn cũng không có đứng thẳng dậy, vẫn dựa tường, hút thuốc coi như không có ai, nheo mắt trong làn sương khói mỏng manh, khóe miệng cong lên, cười đến đặc biệt sáng lạn đặc biệt vui vẻ: "Hey, đã lâu không gặp! Có nhớ tôi hay không?"
Khi xuất môn rõ ràng vẫn tốt, chút thời gian hút xong điếu thuốc trở về liền thấy trước cửa nhà ngồi chồm hổm một người, lại còn là người nhìn đặc biệt không vừa mắt, sắc mặt Quách Minh Viễn đương nhiên cũng không có gì vui vẻ cả. Tuy giật mình, bất quá liên tưởng đến hành vi quỷ dị không giống người thường trước kia của người này, Quách Minh Viễn ngược lại cảm thấy có thể tiếp nhận được, vì thế trầm mặt hỏi: "Sao cậu lại tới đây?"
"A, đối xử với bằng hữu cũ đường xá xa xôi lại đây như vậy đó hả, cậu thật là đủ vô tình đó!" Hạ Thần Đông ngoài miệng oán giận, ánh mắt lại thủy chung nhìn chằm chằm Quách Minh Viễn cười tủm tỉm, một chút ý tứ hờn giận cũng không có.
Quách Minh Viễn thầm nghĩ mẹ nó từ khi nào mà tôi với cậu thành bằng hữu cũ chứ, mặt cậu thật đúng là đủ dày. Nhíu nhíu mày, cũng không nói nữa, lập tức đi qua đem Hạ Thần Đông gạt sang một bên, cúi đầu mở cửa.
Hạ Thần Đông lại chẳng hề tức giận, lập tức lại sáp đến bên người Quách Minh Viễn cảm thán: "Chậc, thật sự là người đi trà lạnh, thế tình đạm bạc a. Nguyên lai cậu trước kia hòa nhã nói chuyện với tôi, vẫn là vì nể mặt tôi là thủ trưởng của cậu, có đúng không? Hiện tại từ chức rồi, ngay cả liếc nhìn tôi một cái cũng không bằng lòng sao?"
Quách Minh Viễn vốn dĩ không mong gặp Hạ Thần Đông, hai người trước kia khi cộng sự chính là bằng mặt không bằng lòng, hiện tại bị hắn nói một hồi như vậy, càng thêm phiền lòng. Lại nghĩ đến chuyện tấm ảnh chụp, nghĩ đến bản thân mình rành rành là một người đàn ông lại bị một gã biến thái nhớ thương nhiều năm như vậy, một luồng tà hỏa dâng lên đến áp chế không nổi, đột nhiên xoay người, tóm lấy cổ áo đem người đẩy vào tường, đè thấp giọng nói: "Cậu là tìm đến tôi để gây sự hả?
Đi công tác thuận đường đến để lăng mạ tôi sao? Nói cho cậu hay, tỉnh táo lại đi. Thời gian không còn sớm, tôi phải nghỉ ngơi, cậu mau đi đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!